Những điều cha mẹ dặn con gái

Cuộc sống là quá trình học cách chấp nhận, thích nghi và dung hòa với mọi điều xảy đến.

Gia đình luôn là nơi yêu thương con vô điều kiện. Vì vậy, khi xa nhà, con hãy nhớ những điều này.

Khi không có ai ở bên cạnh, con phải tự biết chăm sóc mình thật tốt.

Điều dại dột nhất là tự hủy hoại sức khỏe của bản thân. Khi về già, con sẽ hối tiếc rất nhiều.

Con gái ạ, hãy biết nấu ăn và biết giữ mình tươm tất. Không cần có thật nhiều quần áo đẹp, nhưng lúc nào cũng phải sạch sẽ. Không nhất thiết phải trang điểm, nhưng cần gọn gàng.

Nếu một người nào đó không còn cần con nữa, con có thể khóc, nhưng đừng làm những việc ngốc nghếch. Người ta đã không cần mình thì hà cớ gì con lại tự hành hạ bản thân. Hãy sống tốt, sống vui, rồi người phù hợp sẽ đến bên con.

Đừng ham có quá nhiều bạn, vì con sẽ khó trụ nổi giữa những cuộc vui triền miên. Bạn không cần đông, chỉ cần vài người thật lòng, để lúc hoạn nạn con có thể tìm đến và được ở bên.

Hãy tự tạo niềm vui cho chính mình. Đừng để bản thân ủ rũ rồi vô tình làm ảnh hưởng đến những người xung quanh.

Khi buồn chán, mệt mỏi hay gặp khó khăn, con đừng vội nản lòng. Đời còn thì cơ hội còn, mong con luôn nhớ điều đó.

Đừng lấy người khác ra để ghét bỏ. Hãy mặc kệ họ. Con không nên nuôi thù oán với bất cứ ai.

Với những người đã giúp đỡ mình, con đừng ngại nói lời cảm ơn. Và hãy nhớ, mình cũng cần biết giúp đỡ người khác. Đã nhận thì cũng nên biết cho đi, nhưng khi cho đi đừng tính toán sẽ nhận lại điều gì, vì đó không phải là món nợ.

Con nên có vài nơi để đi, vài chốn khiến con cảm thấy được là chính mình. Hãy có một khoảng không gian riêng để suy ngẫm, rồi con sẽ thấy lòng mình bình yên hơn rất nhiều.

Đừng than vãn hay trách đời quá nhiều, vì chỉ khiến con thêm mệt mỏi. Cuộc sống vốn là như thế, có những điều con cần biết chấp nhận và bình thản đón lấy.

Đừng khinh thường người khác, dù họ giàu sang hay nghèo khó, con hãy tôn trọng họ. Bởi con cũng chỉ là một hạt cát giữa bãi biển này, mình chưa là gì cả, và chẳng ai biết ngày sau sẽ ra sao.

Hơn người khác chưa hẳn đã là điều lớn lao, nhưng hãy biết học hỏi từ những người hơn mình.

Đừng quá bướng bỉnh hay ngang ngạnh. Chỉ có bố mẹ mới đủ bao dung để yêu thương con như thế. Con cần học cách ứng xử vừa phải, đôi khi biết nhẫn nhịn cũng là điều tốt.

Đừng suốt ngày chỉ ở trong nhà. Con cần tiếp xúc với nhiều mối quan hệ, tham gia và vui chơi hết mình để tuổi xuân không trôi qua nhạt nhẽo, cũng để sau này con không bỡ ngỡ trước cuộc sống vốn rất phức tạp.

Mong con luôn biết mỉm cười với cuộc đời. Những vấp ngã và tổn thương rồi sẽ giúp con trưởng thành hơn.

Xem thêm Quà tặng cuộc sống

Vở “kịch câm” và chai nước

Vở “kịch câm” và chai nước

Chiều xuống. Tôi chạy xe quanh trung tâm thành phố rồi dừng lại ở khoảng công viên nhỏ đối diện cổng chính nhà thờ Đức Bà. Tôi mua một trái dừa tươi, chậm rãi tận hưởng vị ngọt mát...
Bướm vàng

Bướm vàng

Từ khi còn rất nhỏ, ước mơ lớn nhất của tôi là được làm mẹ. Tôi luôn tự nhủ rằng sau này mình sẽ có bốn đứa con: hai trai, hai gái. Thật may, giấc mơ ấy đã trở thành sự thật. Tôi...
Nguồn động viên

Nguồn động viên

Một trong những câu chuyện thành công vĩ đại nhất trong lịch sử thường bắt đầu từ một lời động viên hoặc niềm tin bền bỉ của người yêu thương, người bạn đời hay một người bạn đáng...
Cuộc đời và những vòng tay

Cuộc đời và những vòng tay

Theo bạn, phần quan trọng nhất trên cơ thể con người là gì? Có lẽ mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau. Riêng với tôi, đó là vòng tay. Tôi sinh ra, lớn lên, trưởng thành và...
Chiếc đàn Piano màu gụ đỏ

Chiếc đàn Piano màu gụ đỏ

Khi hai mươi tuổi, tôi làm nhân viên bán hàng cho một cửa hiệu đàn piano ở St. Louis. Một lần, chúng tôi nhận được một “đơn đặt hàng” dưới dạng bưu thiếp gửi từ vùng Đông Nam...
20 đô la và một giờ

20 đô la và một giờ

“Bố ơi, một giờ làm việc bố kiếm được bao nhiêu tiền?”Một hôm, vừa về đến nhà, tôi được cậu con trai nhỏ chào đón bằng câu hỏi rụt rè như thế. Dù rất ngạc nhiên, tôi vẫn tỏ vẻ bực...
Chúng em là những thằng ngu

Chúng em là những thằng ngu

Ngày đầu tiên tôi đi dạy, mọi tiết học đều diễn ra suôn sẻ. Cho đến tiết thứ bảy, cũng là tiết cuối cùng trong ngày. Khi tôi bước vào lớp, tôi nghe tiếng bàn ghế gãy. Ở một góc...
Bí mật của bé Bánh Rán

Bí mật của bé Bánh Rán

Lên năm tuổi, thằng Bánh Rán, con tôi, gần như tuần nào cũng mang về nhà một vết thương mới. Phạt roi hay bắt úp mặt vào tường đều chẳng khác nào nước đổ lá khoai.Cuối cùng, tôi đề...
0.65546 sec| 866.984 kb