Bí mật của bé Bánh Rán

Lên năm tuổi, thằng Bánh Rán, con tôi, gần như tuần nào cũng mang về nhà một vết thương mới. Phạt roi hay bắt úp mặt vào tường đều chẳng khác nào nước đổ lá khoai.
Cuối cùng, tôi đề nghị thương lượng. Nếu trong một tuần Bánh Rán không làm điều gì khiến cô mẫu giáo hay hàng xóm phải than phiền, tôi sẽ mua cho cậu một chiếc ô tô chạy điện.
Bảy ngày sau đó, vợ chồng tôi hoàn toàn yên ổn. Từ trường mẫu giáo về nhà, cậu thường ngồi hí hoáy vẽ. Nếu có ra ngoài chơi thì quần áo cũng chỉ lấm lem đôi chút. Chúng tôi hết sức ngạc nhiên. Ngạc nhiên hơn nữa, đến chủ nhật, khi tôi dẫn Bánh Rán đi mua chiếc ô tô chạy điện mà cậu ao ước bấy lâu, cậu lại từ chối và nhất quyết chọn một chiếc xe đạp ba bánh có rơ-moóc.
Một hôm, tôi lén đi theo khi cậu đạp xe ra sân chơi gần nhà. Bánh Rán mang theo mấy bức vẽ và một củ khoai luộc. Cậu dừng xe, một cô bé nhỏ xíu, mắt một mí, tung tăng chạy đến. Hai đứa ngồi đung đưa chân trên ghế đá, chúi mũi xem những “tác phẩm hội họa” của Bánh Rán. Cô bé bóc khoai, bẻ cho Bánh Rán miếng to, còn mình chỉ nhai từng chút một. Bánh Rán vô tư ăn hết phần rồi lại thèm thuồng nhìn miệng bạn gái. Cô bé mắt một mí liền đưa luôn phần khoai còn lại cho cậu, rồi ngồi ngắm tranh để “no lòng”.
Về nhà, tôi không nói gì với vợ. Tôi không muốn cô ấy thêm đau đầu về “mối tình” của Bánh Rán.
Bánh Rán ngày càng ngoan. Cậu hăng hái học chữ, tập làm toán. Nhưng bánh kẹo và hoa quả trong tủ lạnh thì vơi đi nhanh chóng. Tôi quyết định nói chuyện thẳng thắn với con. Và Bánh Rán thật thà kể cho tôi nghe về Su.
Tôi hỏi:
– Con thật sự thích bạn Su à?
Cậu nhóc gật đầu:
– Bạn ấy học cùng lớp Lá. Tụi con cất gối và cốc uống nước gần nhau trong tủ. Buổi trưa, con lấy gối ngủ cho Su. Còn ăn chè thì Su lấy cốc cho con, bố ạ. Việc nhẹ Su làm, việc nặng con làm hết!
Tôi hơi chột dạ, bởi ở nhà, hầu như mọi việc đều do vợ tôi gánh vác, còn tôi đi làm về chỉ đọc báo và xem ti vi.
Tôi hỏi tiếp:
– Con thường giành ăn của Su phải không?
Bánh Rán nghiêng đầu:
– Bạn ấy bị sún nên ghét nhai lắm. Ở lớp, con còn nhường cho bạn ấy bát canh của con đấy!
Tôi bật cười:
– Sắp vào lớp Một, không học chung nữa, con có nhớ Su không?
Bỗng đôi mắt Bánh Rán mở to, đầy lo lắng:
– Con sẽ cưới bạn Su, bố nhé?
Tôi bàng hoàng rồi đùa:
– Cưới nhau rồi hai vợ chồng đi lại bằng gì?
– Con có xe đạp ba bánh rồi mà. Su có thể ngồi sau rơ-moóc ạ.
– Nhưng khi có em bé sẽ vất vả đấy – tôi nghiêm trang nói.
Bánh Rán suy nghĩ rất lâu rồi cười rạng rỡ:
– Su đẻ trứng, con gửi mẹ cất vào tủ lạnh. Con sẽ đi làm siêng năng. Khi nào có nhiều tiền, Su sẽ ấp trứng cho nở thành em bé. Con sẽ chăm sóc Su thật tốt, không để bạn ấy mệt chút nào đâu bố ạ.
Tôi lặng đi nhìn Bánh Rán. Những ý nghĩ vừa ngây thơ vừa chững chạc ấy giống hệt một chàng trai trưởng thành, biết yêu thương nên cũng biết trách nhiệm và lo toan.
Mai này Bánh Rán lớn lên, có lẽ sẽ lấy một cô gái mắt một mí nào đó làm vợ. Dù cô gái ấy là ai, tôi vẫn tin người được con tôi yêu sẽ hạnh phúc. Bởi một khi biết thương người phụ nữ của mình, người đàn ông sẽ nỗ lực rất nhiều. Tôi đã học được điều bí mật tuyệt vời ấy từ chính Bánh Rán.