Bobsy

Người mẹ trẻ hai mươi sáu tuổi cúi nhìn đứa con đang ở giai đoạn cuối của bệnh bạch cầu. Dù trái tim ngập tràn đau khổ, cô vẫn giữ trong mình một sự kiên cường mạnh mẽ. Như mọi người mẹ khác, cô luôn mong con mình lớn lên và thực hiện được mọi ước mơ. Nhưng giờ đây điều đó gần như không thể nữa. Căn bệnh bạch cầu đã không cho phép con trai cô đi tiếp đến những ước mơ ấy. Dẫu vậy, cô vẫn muốn dành cho con một điều kỳ diệu. Cô nắm tay con và hỏi: “Bobsy, con có bao giờ nghĩ lớn lên mình sẽ trở thành người như thế nào không? Con có từng mơ mình sẽ làm gì trong cuộc đời không?”
“Mẹ à, con vẫn ước lớn lên sẽ trở thành lính cứu hỏa.”
Người mẹ mỉm cười: “Để xem chúng ta có thể biến ước mơ ấy thành sự thật không nhé.” Ngay hôm đó, cô tìm đến đội cứu hỏa khu vực Phoenix, Arizona. Ở đó, cô gặp lính cứu hỏa Bob, một người có trái tim còn lớn hơn cả thành phố Phoenix. Cô kể cho ông nghe ước mơ của con trai mình và xin cho cậu bé được đi một vòng trên xe cứu hỏa.
Lính cứu hỏa Bob nói: “Chúng tôi có thể làm hơn thế nữa. Nếu cô chuẩn bị cho cháu vào 7 giờ sáng thứ Tư, chúng tôi sẽ để cậu bé trở thành lính cứu hỏa danh dự trong cả ngày. Cháu có thể đến trạm cứu hỏa, ăn cùng chúng tôi, đi cùng chúng tôi đến tất cả các vụ cứu hỏa trong ngày. Và nếu cô cho chúng tôi biết kích cỡ của cháu, chúng tôi sẽ may riêng cho cháu một bộ đồng phục lính cứu hỏa, kèm một chiếc mũ cứu hỏa thật, không phải đồ chơi, có phù hiệu lính cứu hỏa Phoenix, một bộ áo nhựa màu vàng như của chúng tôi và đôi ủng cao su. Tất cả đều được làm tại Phoenix nên sẽ có rất nhanh.”
Ba ngày sau, lính cứu hỏa Bob đến đón Bobsy, mặc cho cậu bộ đồng phục lính cứu hỏa rồi bế cậu từ giường bệnh ra chiếc xe cứu hỏa đang chờ sẵn. Bobsy được ngồi ở ghế sau và giúp lái xe về trạm. Cậu bé cảm thấy như mình đang ở thiên đường. Hôm ấy có ba cuộc gọi cứu hỏa, và Bobsy tham gia cả ba lần xuất quân. Cậu được ngồi trên một chiếc xe cứu hỏa khác, một xe y tế và cả xe của chỉ huy cứu hỏa. Cậu còn được đài truyền hình địa phương quay phim.
Vì giấc mơ đã trở thành sự thật, vì nhận được quá nhiều tình yêu và sự chăm sóc, Bobsy xúc động và hạnh phúc đến mức cậu sống thêm được ba tháng, lâu hơn tất cả những gì các bác sĩ từng dự đoán.
Một đêm nọ, mọi dấu hiệu sự sống của cậu bé tụt xuống rất nhanh. Người y tá trưởng nhớ đến ngày Bobsy được sống như một lính cứu hỏa, liền gọi cho chỉ huy cứu hỏa và hỏi liệu có thể cử một người lính cứu hỏa mặc đồng phục đến bên cậu trong giây phút này không. Người chỉ huy đáp: “Chúng tôi sẽ có mặt trong vòng năm phút nữa. Cô có thể giúp chúng tôi một việc không? Khi cô nghe tiếng còi và thấy ánh đèn từ xe cứu hỏa chạy đến, xin hãy thông báo qua loa cho toàn bệnh viện biết rằng đó không phải là báo cháy. Đó chỉ là đội cứu hỏa đến chào tạm biệt một trong những thành viên tuyệt vời nhất của mình. Và xin cô mở cửa sổ phòng cậu bé. Cảm ơn cô.”
Khoảng năm phút sau, chiếc xe cứu hỏa có móc và thang chạy đến bệnh viện. Họ dựng thang lên đến cửa sổ phòng Bobsy ở tầng ba. Mười bốn lính cứu hỏa nam và hai lính cứu hỏa nữ lần lượt trèo qua thang vào phòng cậu. Được mẹ cậu cho phép, họ ôm Bobsy và nói rằng họ rất yêu cậu.
Với hơi thở cuối cùng, Bobsy nhìn lên người chỉ huy và hỏi: “Thưa chỉ huy, vậy cháu là lính cứu hỏa thật sự phải không?”
“Phải, cháu là một lính cứu hỏa thật sự,” người chỉ huy đáp.
Nghe những lời ấy, Bobsy mỉm cười rồi khép mắt mãi mãi.
Jack Canfield & Mark V. Hansen