Bobsy

Bobsy – Kho truyện cổ tích | Đọc và nghe truyện cổ tích miễn phí

Người mẹ trẻ hai mươi sáu tuổi cúi nhìn đứa con đang ở giai đoạn cuối của bệnh bạch cầu. Dù trái tim ngập tràn đau khổ, cô vẫn giữ trong mình một sự kiên cường mạnh mẽ. Như mọi người mẹ khác, cô luôn mong con mình lớn lên và thực hiện được mọi ước mơ. Nhưng giờ đây điều đó gần như không thể nữa. Căn bệnh bạch cầu đã không cho phép con trai cô đi tiếp đến những ước mơ ấy. Dẫu vậy, cô vẫn muốn dành cho con một điều kỳ diệu. Cô nắm tay con và hỏi: “Bobsy, con có bao giờ nghĩ lớn lên mình sẽ trở thành người như thế nào không? Con có từng mơ mình sẽ làm gì trong cuộc đời không?”

“Mẹ à, con vẫn ước lớn lên sẽ trở thành lính cứu hỏa.”

Người mẹ mỉm cười: “Để xem chúng ta có thể biến ước mơ ấy thành sự thật không nhé.” Ngay hôm đó, cô tìm đến đội cứu hỏa khu vực Phoenix, Arizona. Ở đó, cô gặp lính cứu hỏa Bob, một người có trái tim còn lớn hơn cả thành phố Phoenix. Cô kể cho ông nghe ước mơ của con trai mình và xin cho cậu bé được đi một vòng trên xe cứu hỏa.

Lính cứu hỏa Bob nói: “Chúng tôi có thể làm hơn thế nữa. Nếu cô chuẩn bị cho cháu vào 7 giờ sáng thứ Tư, chúng tôi sẽ để cậu bé trở thành lính cứu hỏa danh dự trong cả ngày. Cháu có thể đến trạm cứu hỏa, ăn cùng chúng tôi, đi cùng chúng tôi đến tất cả các vụ cứu hỏa trong ngày. Và nếu cô cho chúng tôi biết kích cỡ của cháu, chúng tôi sẽ may riêng cho cháu một bộ đồng phục lính cứu hỏa, kèm một chiếc mũ cứu hỏa thật, không phải đồ chơi, có phù hiệu lính cứu hỏa Phoenix, một bộ áo nhựa màu vàng như của chúng tôi và đôi ủng cao su. Tất cả đều được làm tại Phoenix nên sẽ có rất nhanh.”

Ba ngày sau, lính cứu hỏa Bob đến đón Bobsy, mặc cho cậu bộ đồng phục lính cứu hỏa rồi bế cậu từ giường bệnh ra chiếc xe cứu hỏa đang chờ sẵn. Bobsy được ngồi ở ghế sau và giúp lái xe về trạm. Cậu bé cảm thấy như mình đang ở thiên đường. Hôm ấy có ba cuộc gọi cứu hỏa, và Bobsy tham gia cả ba lần xuất quân. Cậu được ngồi trên một chiếc xe cứu hỏa khác, một xe y tế và cả xe của chỉ huy cứu hỏa. Cậu còn được đài truyền hình địa phương quay phim.

Vì giấc mơ đã trở thành sự thật, vì nhận được quá nhiều tình yêu và sự chăm sóc, Bobsy xúc động và hạnh phúc đến mức cậu sống thêm được ba tháng, lâu hơn tất cả những gì các bác sĩ từng dự đoán.

Một đêm nọ, mọi dấu hiệu sự sống của cậu bé tụt xuống rất nhanh. Người y tá trưởng nhớ đến ngày Bobsy được sống như một lính cứu hỏa, liền gọi cho chỉ huy cứu hỏa và hỏi liệu có thể cử một người lính cứu hỏa mặc đồng phục đến bên cậu trong giây phút này không. Người chỉ huy đáp: “Chúng tôi sẽ có mặt trong vòng năm phút nữa. Cô có thể giúp chúng tôi một việc không? Khi cô nghe tiếng còi và thấy ánh đèn từ xe cứu hỏa chạy đến, xin hãy thông báo qua loa cho toàn bệnh viện biết rằng đó không phải là báo cháy. Đó chỉ là đội cứu hỏa đến chào tạm biệt một trong những thành viên tuyệt vời nhất của mình. Và xin cô mở cửa sổ phòng cậu bé. Cảm ơn cô.”

Khoảng năm phút sau, chiếc xe cứu hỏa có móc và thang chạy đến bệnh viện. Họ dựng thang lên đến cửa sổ phòng Bobsy ở tầng ba. Mười bốn lính cứu hỏa nam và hai lính cứu hỏa nữ lần lượt trèo qua thang vào phòng cậu. Được mẹ cậu cho phép, họ ôm Bobsy và nói rằng họ rất yêu cậu.

Với hơi thở cuối cùng, Bobsy nhìn lên người chỉ huy và hỏi: “Thưa chỉ huy, vậy cháu là lính cứu hỏa thật sự phải không?”

“Phải, cháu là một lính cứu hỏa thật sự,” người chỉ huy đáp.

Nghe những lời ấy, Bobsy mỉm cười rồi khép mắt mãi mãi.

Jack Canfield & Mark V. Hansen

Xem thêm Quà tặng cuộc sống

Mười điều người trẻ dễ lãng phí

Mười điều người trẻ dễ lãng phí

Trên hành trình tạo dựng một cuộc đời có ý nghĩa, nếu bạn xem nhẹ một trong mười điều thiết yếu dưới đây, cũng có nghĩa là bạn đang tự đánh mất một phần sinh lực quý giá của chính...
Đừng bao giờ quên

Đừng bao giờ quên

Sự hiện hữu của bạn là một món quà dành cho thế giới này. Bạn là duy nhất và không ai có thể thay thế. Cuộc đời bạn là tất cả những gì bạn muốn tạo nên, vì vậy hãy sống trọn vẹn...
Lời nhắn gửi muộn màng

Lời nhắn gửi muộn màng

Một chàng trai trẻ mắc căn bệnh hiểm nghèo, mọi phương thuốc chữa trị đều không còn hiệu quả. Anh đau khổ khi nghĩ rằng mình có thể rời khỏi cuộc đời bất cứ lúc nào, nên cắt đứt...
Đóa hồng

Đóa hồng

Chị nhìn xuống giỏ hồng, chỉ còn năm đóa. Ngày thường chị bán xôi, nhưng những ngày lễ lại bán thêm hoa hồng vì lời hơn. Buổi sáng, giá một cành hồng lên đến 20.000 đồng, rồi rơi...
Và tôi đã bật khóc…

Và tôi đã bật khóc…

Tôi đã không bật khóc khi biết con mình là một đứa trẻ bị bệnh tâm thần. Khi vợ chồng tôi được thông báo rằng Kristi, cô con gái hai tuổi của chúng tôi, đúng như những gì chúng tôi...
Vẫn ngủ được khi trời giông bão

Vẫn ngủ được khi trời giông bão

Một chàng trai trẻ xin làm người giúp việc cho một nông trại. Khi người chủ hỏi anh có thể làm được gì, anh trả lời:– Tôi vẫn ngủ được khi trời giông bão.Câu trả lời khó hiểu ấy...
Con bướm màu hồng

Con bướm màu hồng

Năm bố học lớp Hai, có một lần bố nhìn thấy một con bướm trong nhà bếp. Đó không phải lần đầu bố gặp một con ong, một con bướm hay một con chuồn chuồn bay lạc vào nhà. Thường thì...
Có khi nào bạn tự hỏi

Có khi nào bạn tự hỏi

Có khi nào bạn tự hỏi: “Tại sao mình không có một người bạn nào cả?”, trong khi chính bạn lại chưa chịu mở rộng trái tim để bạn bè có thể đến gần hơn. Có khi nào bạn tự hỏi: “Tại...
0.22629 sec| 871.563 kb