Đóa hồng

Chị nhìn xuống giỏ hồng, chỉ còn năm đóa. Ngày thường chị bán xôi, nhưng những ngày lễ lại bán thêm hoa hồng vì lời hơn. Buổi sáng, giá một cành hồng lên đến 20.000 đồng, rồi rơi dần theo ông mặt trời. Hoàng hôn đã sụp xuống từ lâu. Nếu có ai trả 2.000 đồng cho năm đóa hồng còn lại, chị cũng bán, coi như vét nốt chuyến cuối.
Chị liên tục vẩy nước lên những đóa hoa để giữ chúng tươi mát, nhưng từ khi lấy chồng, chị chưa từng chăm chút cho nhan sắc của chính mình. Chồng chị là một người đàn ông thô tục, sáng say chiều xỉn, lại cờ bạc, chơi đề. Sau khi ly hôn, chị dắt hai đứa con về bên ngoại, tần tảo buôn bán nuôi con đang tuổi ăn tuổi lớn.
Nhìn những cô gái ngồi sau xe máy hoặc đi bên người yêu, gương mặt tươi như những đóa hoa họ cầm trên tay, lòng chị không khỏi dâng lên một nỗi tủi buồn sâu xa. Cổ chị nghèn nghẹn, trái tim như nhói đau. Chị thở dài.
– Nè, hết đám hồng này bao nhiêu?
– Dạ… năm đóa… năm ngàn.
Một người đàn ông trạc tuổi chị đi chiếc xe @ bóng loáng tấp vào. Giọng ông hơi lè nhè:
– Chồng con đâu mà giờ này còn đứng đây bán?
Chị e ngại nhưng vẫn lịch sự:
– Chú mua mấy bông?
– Mua mão.
Ông đưa chị tờ 20.000 đồng.
– Khỏi thối. Hôm nay là ngày phụ nữ mà, phải lịch sự với phụ nữ chứ…
Chị mừng rỡ, lóng ngóng bó năm đóa hoa vào tờ giấy trắng mỏng manh, cắt cẩn thận hình những cành hoa. Chị nhận tiền rồi đưa bó hoa cho ông. Nhưng ông cầm lấy rồi trao lại cho chị:
– Tặng chị nè. Ngày phụ nữ thì về sớm với chồng con đi.
Ông đưa một ngón tay lên, nói tiếp:
– Về liền nha, không được bán tiếp. Chỗ hoa này tôi mua rồi, chị mà bán tiếp tôi đòi tiền lại đó.
– Thôi chú mang về tặng vợ đi – chị bỗng ngại ngùng.
– Vợ tôi có từ sáng rồi.
Nói xong, ông rồ ga đi thẳng.
Cầm bó hoa về nhà, chị nâng niu như thể từ sáng đến giờ chúng không hề thuộc về chị. Nhẹ nhàng, chị cắm hoa vào bình rồi đặt lên bàn thờ ba. Con gái chị hỏi:
– Ủa mẹ, hoa còn dư hả?
Chị hãnh diện đáp:
– Không, mẹ được một người tặng.
Nhìn ra con hẻm cụt vắng tanh, chị nhớ đến dòng xe ngược xuôi ngoài phố. Chị thấy mình thật hạnh phúc. Giữa cuộc sống tất bật nơi thị thành, vẫn có một người để ý đến chị và tặng chị một bó hồng. Dù có thể rượu đã khiến ông làm một hành động lịch lãm như vậy, chị vẫn sung sướng. Đó là niềm vui muộn màng của một người phụ nữ đã bước vào tuổi xế chiều.