Tình yêu của anh và em

Cynthia và Alvin chơi thân với nhau từ nhỏ. Khi lớn lên một chút, tình bạn ấy dần chuyển thành tình yêu, nhưng bố mẹ hai bên đều không chấp thuận.
Rồi Alvin nhận được một học bổng du học. Sợ tình yêu ảnh hưởng đến việc học của Alvin, bố mẹ cậu tìm gặp Cynthia và yêu cầu cô tránh mặt cậu. Nghĩ đến tương lai của Alvin, Cynthia đành đồng ý.
Alvin suy sụp vô cùng. Vài ngày sau, Cynthia nghe chị gái Alvin nói rằng cậu đã sang London. Nhiều tháng trôi qua, Cynthia không nhận được tin tức gì từ Alvin. Đôi khi, vì không chịu nổi nỗi nhớ, cô gọi điện cho chị Alvin để hỏi thăm. Chị Alvin nói rằng cậu vẫn khỏe mạnh, học giỏi và đã có bạn gái mới. Cynthia cảm thấy mọi thứ như đảo lộn, dù cô biết điều đó có thể là điều tốt nhất cho Alvin. Cô cố quên Alvin nhưng không thể. Cynthia trở nên tuyệt vọng, mệt mỏi và thường xuyên khóc.
Một đêm, khi Cynthia đang khóc, chuông điện thoại bỗng reo. Đầu dây bên kia là giọng của Alvin:
– Cynthia, đừng khóc. Anh sắp về nhà rồi, hãy chờ anh nhé!
Chỉ nói được như vậy, Alvin vội vã gác máy.
Đêm hôm đó, Cynthia mơ thấy Alvin. Họ gặp nhau ở công viên, nơi ngày trước hai người thường đến. Alvin nói rằng cậu rất vui khi được gặp lại Cynthia, rằng cậu chưa từng có bạn gái mới. Nhưng trước khi Cynthia kịp hỏi thêm điều gì, Alvin đã biến mất.
Sáng hôm sau, Cynthia vội gọi điện cho chị gái Alvin, kể lại mọi chuyện và hỏi có phải Alvin sắp về không. Chị gái Alvin chợt òa khóc:
– Cynthia, chị xin lỗi em, tất cả là do chị đã nói dối. Alvin đã mất cách đây sáu tháng trong một vụ tai nạn ô tô… Alvin từng nói rằng nó không chịu nổi khi thấy em buồn… Chị đã nghĩ nếu nói dối như vậy thì em có thể quên Alvin đi…
Dù Cynthia khẳng định đến một ngàn lần rằng đêm hôm trước Alvin thật sự đã gọi điện cho cô, chị gái Alvin vẫn khăng khăng rằng đó chỉ là do cô tưởng tượng, còn sự thật là Alvin đã mất.
Nhưng Cynthia không tin. Cô tin Alvin sẽ gọi lại lần nữa. Và đúng như thế, vào khoảng giờ cũ của đêm trước, điện thoại lại reo. Cynthia nhấc máy ngay lập tức.
Lần này, Alvin nói nhiều hơn. Cậu nói rằng mình chưa bao giờ quên Cynthia, rằng tuy không thể ở bên cô, họ vẫn có thể trò chuyện với nhau qua điện thoại như thế.
– Anh đã sửa điện thoại rồi à? – mẹ Cynthia hỏi bố cô khi ông vừa bước vào nhà – Em thấy Cynthia nói chuyện điện thoại với ai đó suốt đêm hôm qua.
– Em sao vậy? – bố Cynthia lắc đầu khó hiểu – Anh đã sửa điện thoại đâu, máy vẫn còn hỏng mà!
Bạn có thể gửi câu chuyện này cho những người mình quan tâm và nói với họ điều bạn cảm nhận, nói với họ rằng bạn yêu quý họ đến mức nào. Câu chuyện buồn này nhắc chúng ta rằng nếu yêu thương một người, hãy biết trân trọng khi còn có thể. Không ai nói trước được tương lai, vì vậy đừng để mình phải hối hận chỉ vì đã không đủ quan tâm, không đủ yêu thương, hoặc không đủ can đảm vượt qua khó khăn để giữ lấy những điều mình quý trọng.