Cháu có thể làm được mọi thứ

Nhiều năm trước, bệnh tim của cha tôi đã bước vào giai đoạn cuối. Ông không được phép làm việc thường xuyên. Thỉnh thoảng ông khỏe hơn một chút, nhưng bệnh có thể trở nặng bất cứ lúc nào và ông phải lập tức nhập viện.
Cha tôi muốn có một công việc gì đó để khuây khỏa nên ông tình nguyện làm việc tại một bệnh viện nhi địa phương. Cha rất yêu trẻ con, và công việc ấy thật sự phù hợp với ông. Ông chọn chăm sóc những đứa trẻ mắc bệnh giai đoạn cuối, trò chuyện và chơi đùa cùng các em.
Trong số những em nhỏ cha tôi chăm sóc có một bé gái mắc chứng bệnh rất hiếm, bị liệt từ cổ trở xuống. Tôi biết cô bé hẳn rất buồn và thất vọng vì em gần như không thể tự làm được điều gì.
Cha tôi quyết định giúp cô bé. Ông bước vào phòng em, mang theo màu, cọ và giấy. Ông đặt giấy lên giá vẽ, ngậm cây cọ trong miệng và bắt đầu vẽ. Ông không dùng tay, chỉ cử động đầu. Cha tôi đến thăm cô bé bất cứ khi nào có thể và luôn vẽ cho em xem. Lần nào ông cũng nói: “Cháu thấy chưa, cháu có thể làm bất cứ việc gì mà cái đầu cháu muốn!”. Dần dần, cô bé bắt đầu dùng miệng để vẽ. Hai bác cháu ngày càng quấn quýt với nhau.
Ít lâu sau, cô bé xuất viện vì các bác sĩ không thể giúp gì thêm cho em. Cha tôi cũng phải rời bệnh viện vì bệnh tái phát. Một thời gian sau, cha hồi phục và quay lại công việc ở bệnh viện. Một ngày nọ, ông bỗng thấy cánh cửa phòng bật mở, và người bước vào chính là cô bé ấy. Giờ đây, em đã đi được. Em chạy ào đến ôm chặt lấy cha tôi. Cô bé đưa cho ông một bức tranh em tự vẽ bằng tay, bên dưới có dòng chữ: “Cảm ơn bác vì đã giúp cháu đi được!”.
Lần nào kể lại câu chuyện ấy, cha tôi cũng khóc. Ông nói tình yêu thương đôi khi còn mạnh mẽ hơn cả y học. Cha tôi mất vài tháng sau khi nhận được bức tranh của cô bé.