Đến một ngày...

Đến một ngày, chúng ta bỗng nhận ra nhiều điều trong cuộc sống, như một cơ duyên bất chợt để cảm nhận, hay theo cách người xưa vẫn nói, là ngộ ra.
Chúng ta bỗng nhận ra sự xuyên suốt lẽ ra phải có trong đời mình, khi trời đất tĩnh lặng, khi lòng người lắng xuống tận đáy ký ức và tâm hồn. Ta chợt thấy những ngày đã qua, dù làm được nhiều việc, đôi khi vẫn chỉ là quán tính của cảm xúc, của lòng say mê chiến thắng và khát vọng tự khẳng định mình.
Đến một lúc nào đó, chúng ta chợt nhận ra sự vô tình của bản thân trước những giá trị khác và trước những tấm chân tình của một người bạn đã xa. Ta thường nhìn thấy sự chưa hoàn thiện của người khác mà quên nhìn lại chính mình, nhất là khi bản ngã kiêu hãnh và cái tôi cùng chen chân đứng một chỗ, khi ta tự cho rằng tầm nhìn của mình là rộng nhất.
Chúng ta chợt cảm nhận được quy luật sâu xa của cuộc sống là cho và nhận. Ta hiểu rằng tha thứ, bao dung, nhìn nhận lại cũng là một cách cho đi, và những tổn thương tinh thần tưởng chừng không gì bù đắp được bỗng trở nên nhẹ nhàng hơn, như điều cần phải thế.
Chúng ta chợt cảm thấy sự thanh thản trước những nỗi đau, lỗi lầm và mất mát của ngày hôm qua; cảm thấy sự mới mẻ, tinh khôi của ngày hôm nay, và hiểu rằng đó chính là món quà dành cho ngày mai.
Có lúc chúng ta nhận ra bầu trời lấp lánh ngàn sao hay đen kịt dông tố cũng không ngăn được ánh sáng bừng lên từ một trái tim. Ánh mặt trời rực rỡ chưa chắc đã ấm áp bằng chiếc đèn lồng ký ức tình yêu; hạnh phúc không chỉ là nụ cười mà còn có thể là giọt nước mắt rơi trên một bờ vai tin cậy.
Đến một lúc, chúng ta cảm thấy ngôn từ trở nên thừa thãi, cảm thấy sự ấm lòng của tình thương thầm lặng, ý nghĩa của sẻ chia và nét thiêng liêng trong sáng trong ánh mắt ai đó chợt nhìn ta. Ta cảm nhận được sợi dây kết nối giữa con người với nhau, điểm tĩnh trong chuyển động, sự trường tồn của cuộc sống, và chợt thấy khoảnh khắc hôm nay ý nghĩa hơn ngày hôm qua.