Thiên thần tuần tra

Thiên thần tuần tra – Kho truyện cổ tích

Vào một buổi tối ướt át và lạnh lẽo, nhân viên cảnh sát Berniece Johnson đang cần mẫn thực hiện phiên tuần tra trên một khu phố ở Portland, bang Oregon. Trong lúc đi tuần, cô nghe radio thông báo có một tai nạn xảy ra trên cây cầu số 8 của thị trấn.

Khi ấy, cảnh sát Johnson ở cách hiện trường khoảng hai mươi phút, nhưng trong lòng cô bỗng có một cảm giác mạnh mẽ rằng mình phải đến giúp một đồng nghiệp nào đó. Thật ra, cô không nhất thiết phải lo lắng như vậy. Không ai yêu cầu cô đến hỗ trợ, và có nhiều cảnh sát khác ở gần hiện trường hơn cô. Nhưng cô vẫn lái xe vượt qua cầu Marquam, một trong những cây cầu bắc qua sông Willamette, con sông chia thị trấn Portland thành hai phần.

Tiếng nói trên radio vẫn vang lên, và cô bắt đầu vòng xe sang phía bên kia thị trấn. Một lần nữa, cảm giác nôn nao trong lòng cô lại trỗi dậy, như muốn cô rẽ sang một hướng khác. Khi đến gần cầu Freemont, một tiếng nói thầm trong đầu cô vang lên:

– Rẽ vào đây.

Cảnh sát Johnson lái xe lên cầu Freemont. Vừa định vượt qua cầu, cô chú ý đến một chiếc xe nhỏ đậu sai quy định bên lề đường, đèn pha phía trước vẫn bật sáng.

Nhận ra trong xe có một người đàn ông và một phụ nữ, cô bắt đầu kiểm tra như thường lệ. Nhìn vào trong xe, cô hỏi lớn:

– Có chuyện gì ở đây không?

Người phụ nữ, khuôn mặt ướt đẫm nước mắt, trả lời:

– Có. Chồng tôi muốn tự tử bằng cách nhảy xuống cầu.

Theo thủ tục, cảnh sát phải tạm giữ người có ý định tự tử để họ bình tĩnh và suy nghĩ lại. Nhưng trực giác mách bảo cô rằng mình cần nói chuyện với con người tuyệt vọng đang ngồi sau tay lái, mắt nhìn trừng trừng về phía trước.

Cô bắt đầu đưa ra những lý do vì sao anh không nên kết thúc đời mình. Cô nói rằng trên đời này không có điều gì tồi tệ đến mức anh phải chết. Cô nói rất nhiều, cố thuyết phục anh thật nhiều.

Mười lăm phút trôi qua, cô không còn biết phải nói thêm gì nữa. Dường như anh sắp khóc. Cô trấn an anh bằng một câu:

– Phải là một người mạnh mẽ và nhạy cảm mới sẵn sàng khóc. Khóc là cách để chúng ta đẩy nỗi đau buồn ra ngoài.

Người đàn ông úp mặt vào lòng bàn tay, gục xuống và bắt đầu khóc thổn thức. Cảnh sát Johnson thầm cầu nguyện: “Chúa ơi, con phải làm gì đây?”.

Ở băng ghế sau, cô chú ý đến một đứa bé nhỏ xíu. Cô bèn tâm sự với người cha trẻ về nỗi buồn của chính mình khi lớn lên cùng một người cha không dành tình thương cho cô. Cô nhắc anh nhớ rằng dù đang chịu đau khổ đến đâu, anh vẫn có thể yêu thương và quan tâm đến đứa con nhỏ của mình. Anh vẫn có thể ở bên con, nuôi dạy con, khích lệ con khi con lớn lên, để đứa bé luôn cảm thấy an toàn trong thế giới này.

Người đàn ông càng khóc lớn hơn. Lúc ấy, cảnh sát Johnson nghe như có tiếng thì thầm bên tai: “Im lặng đi! Đừng nói nữa!”. Cô lại cầu nguyện: “Chúa ơi, con phải làm gì đây?”. Cô có cảm giác mình đang gửi đến người đàn ông đau khổ ấy một luồng ánh sáng trắng để chữa lành vết thương. Dù đứng xa hay lại gần, dù di chuyển theo hướng nào, cô vẫn thấy anh được bao quanh bởi một quầng sáng trắng.

Một tiếng đồng hồ sau, giống như một cành hoa vừa được tưới đẫm nước, người đàn ông ngồi dậy và ngước nhìn cảnh sát Johnson. Khuôn mặt anh sáng lên một sức sống mới.

Cô mời anh sang ngồi bên chiếc xe tuần tra của mình. Cô có cảm giác anh muốn được nói chuyện riêng với cô trước khi cô cho phép anh lái xe đi. Anh bắt đầu kể về những sai lầm mình đã phạm phải trong đời, về những rắc rối với cha mẹ. Càng chia sẻ nỗi tuyệt vọng với người khác, thái độ của anh càng dịu lại và bình thản hơn.

Người đàn ông vừa có ý định tự tử quay sang cảm ơn cảnh sát Johnson vì cô đã kịp có mặt ở đó vì anh. Cô chạm nhẹ vào cánh tay anh và khẽ nói:

– Trước khi anh đi, tôi muốn nói với anh điều này. Dù tối nay anh định tự tử ở đâu, tôi cũng sẽ tìm ra anh.

Xem thêm Quà tặng cuộc sống

Quà sinh nhật

Quà sinh nhật

[Chú thích: Câu chuyện này được viết vào năm 1969, khi nạn phân biệt chủng tộc ở Mỹ vẫn chưa được cải thiện.] Sau khi con trai tôi học lớp một được một tuần, thằng bé về nhà báo...
Không thể sửa chữa

Không thể sửa chữa

Một cô gái đang ngồi chờ chuyến bay trong phòng chờ của một sân bay lớn. Vì phải chờ thêm một tiếng, cô mua một cuốn tạp chí để đọc và một gói bánh để ăn cho đỡ đói. Cô ngồi trong...
Cuộc sống không tệ như bạn nghĩ

Cuộc sống không tệ như bạn nghĩ

Xưa có một người đàn ông nghèo sống cùng vợ, năm đứa con trai và con dâu trong một gian nhà gỗ chật hẹp, vừa ẩm thấp vừa cũ kỹ. Cuộc sống thiếu thốn trăm bề khiến ông vô cùng chán...
Tình Yêu và đôi cánh

Tình Yêu và đôi cánh

Ngày xưa, có một cô bé sống cô đơn một mình trong rừng. Một hôm, khi đi dạo trong rừng, cô bắt gặp hai chú chim non đang thoi thóp trong tổ vì mất mẹ. Cô mang chúng về, nuôi trong...
Dừng lại, cúi xuống và nhặt lấy yêu thương

Dừng lại, cúi xuống và nhặt lấy yêu thương

Mỗi buổi sáng thức dậy, nếu tiền là người bạn, người thân duy nhất mà họ có thể nhìn thấy, thì cuộc đời như thế còn gì vui để sống? Trong cuộc đời mình, có bao giờ ta tự hỏi: Tôi...
Những giá trị trong cuộc sống

Những giá trị trong cuộc sống

Cơ hội thành công luôn đến với tất cả mọi người. Không phải ai cũng yêu thương hay hiểu bạn như bạn mong đợi. Nhưng hãy trân trọng những giây phút bên cạnh họ, hãy bày tỏ tình cảm...
Cuốn sách và giỏ đựng than

Cuốn sách và giỏ đựng than

Có một câu chuyện kể rằng tại một trang trại miền núi xa xôi ở miền Đông bang Kentucky, có một ông cụ sống cùng người cháu trai của mình. Mỗi buổi sáng, ông cụ đều dậy rất sớm để...
Hãy thử một cách khác

Hãy thử một cách khác

“Bạn đang tạo nên chiếc bẫy cho chính mình nếu cứ mãi khóa chặt mình trong một lối suy nghĩ duy nhất mà không thử tìm một cách khác”Hôm ấy là một ngày cuối tháng Bảy bình thường...
0.27795 sec| 875.797 kb