Bánh nào ngon

Một người ăn mày lang thang đã hơn một ngày mà vẫn chưa kiếm được chút gì lót dạ. Đến một đầu phố nọ, ông ngửi thấy mùi bánh mì thơm nức bốc ra từ một ngôi nhà. Người ăn mày nghĩ mình thật may mắn, bởi đó chính là một lò bánh mì.
– Ngài làm ơn cho kẻ bất hạnh này xin một miếng bánh ăn cho đỡ đói lòng – người ăn mày năn nỉ ông chủ lò bánh.
– Ồ, ngươi đúng là kẻ khôn ngoan. Ngươi đến đúng chỗ rồi đó – ông chủ lò bánh thao thao nói.
– Làm sao ngươi biết lò bánh của ta mà tới? Ai chỉ cho ngươi? Chắc chắn bánh của ta ngon đến mức ai ai cũng biết. Ta tiết lộ cho ngươi một bí mật: bánh của ta được làm theo công thức gia truyền từ cụ tổ bảy đời. Công thức ấy được ghi trong cuốn sách bìa da màu đỏ nằm trên kệ kia. Ngươi thấy không?
Người ăn mày gượng cười:
– Dạ thấy, nhưng thưa ngài, con đói lắm. Hơn một ngày nay con chưa có gì trong bụng. Xin ngài làm phước, con chỉ xin một mẩu bánh mì thôi ạ.
Không để ý đến nét mặt nhăn nhó của người ăn mày, ông chủ tiếp tục giảng giải về bí quyết nhào bột. Ông kéo người ăn mày đến sát lò nướng. Từng mẻ bánh nóng giòn tỏa mùi thơm phức.
– Ngươi thấy chưa? Bánh mới đẹp, mới thơm làm sao. Nướng bánh là một nghệ thuật. Muốn có bánh ngon, bánh đẹp, cần phải có lòng yêu nghề.
– Nhưng thưa ông, con đói. Con xin ông… – người ăn mày lắp bắp.
– Ngươi phải hiểu rằng con người cần rất nhiều thứ, nhưng bánh mì là thứ cốt yếu nhất. Không ai có thể sống nếu thiếu bánh mì…
– Chính vì thế con mới phải gõ cửa nhà ông… – người ăn mày rụt rè nói chen.
– Khoan đã, nghe ta nói hết. Không phải ai cũng có đạo đức như ta đâu. Ra đây.
Ông chủ lò bánh kéo người ăn mày ra cửa rồi nói tiếp:
– Ngươi thấy không, cả dãy phố này, nhà nào cũng có lò nướng bánh mì. Nhưng đừng tin họ. Nhà thì pha thêm bột xấu, nhà thì cho quá nhiều muối, kẻ lại nướng quá lửa. Thế mà chúng vẫn dám gọi thứ mình làm ra là bánh mì!
– Thưa ngài, con chỉ xin một miếng bánh để ăn thôi ạ – người ăn mày mệt mỏi nhắc lại.
– Nhưng điều ta sắp kể với ngươi mới là quan trọng nhất.
Ông chủ lò bánh vừa vung tay nói tiếp thì người ăn mày bất chợt quay lưng, lầm lũi bỏ đi.
– Này, ngươi không thích ăn bánh mì của ta sao? Bánh mì ngon nhất xứ này được làm theo công thức gia truyền từ bảy đời… – ông chủ lò bánh gọi với theo.
– Không, thưa ngài. Bánh mì ở chỗ khác có thể mặn hơn, làm bằng thứ bột kém hơn, thậm chí bị cháy sém, nhưng nó làm tôi no bụng. Còn ở chỗ ngài, chỉ có tai tôi no thôi.