Và tôi đã bật khóc…

Tôi đã không bật khóc khi biết con mình là một đứa trẻ bị bệnh tâm thần. Khi vợ chồng tôi được thông báo rằng Kristi, cô con gái hai tuổi của chúng tôi, đúng như những gì chúng tôi từng nghi ngờ, thật sự bị chậm phát triển trí não, tôi vẫn ngồi im và không nói gì.
– Cứ khóc đi – bác sĩ thân ái khuyên tôi – Điều đó sẽ giúp tránh những khủng hoảng tâm lý.
Nhưng khủng hoảng tâm lý không xảy ra, và tôi cũng không thể khóc trong những ngày tháng tiếp theo. Chúng tôi đăng ký cho con vào trường mẫu giáo khi con lên bảy. Thật dễ bật khóc khi tôi để con mình ở lại trong căn phòng đầy những đứa trẻ năm tuổi tự tin, háo hức và nhanh nhẹn. Kristi đã từng chơi một mình ở nhà rất nhiều giờ, nhưng hôm đó, khi con là đứa khác biệt rõ rệt giữa hai mươi đứa trẻ khác, có lẽ đó là lúc con cảm thấy cô đơn nhất.
Dù vậy, những điều tốt đẹp dần đến với Kristi và các bạn cùng lớp của con. Khi khoe về mình, bạn bè của Kristi cũng cố gắng khen thêm: “Hôm nay Kristi đã đọc đúng tất cả các chữ.” Không đứa trẻ nào nói rằng những chữ Kristi phải đọc dễ hơn rất nhiều so với của các bạn khác. Sang năm học thứ hai, con gặp một thử thách lớn: một cuộc thi dành cho học sinh về năng khiếu âm nhạc và thể thao. Kristi lại rất yếu cả về âm nhạc lẫn vận động. Vợ chồng chúng tôi vô cùng lo sợ khi nghĩ đến ngày ấy. Hôm đó, Kristi định giả vờ bị bệnh.
Tôi cũng muốn liều để cho con ở nhà. Tại sao phải để Kristi thất bại trong một phòng thể thao đầy phụ huynh, học sinh và giáo viên? Cách dễ nhất là để con vắng mặt. Chắc chắn vắng một chương trình như thế cũng chẳng có vấn đề gì. Nhưng lương tâm không cho phép tôi đầu hàng dễ dàng. Cuối cùng, tôi phải đẩy Kristi, lúc ấy mặt tái nhợt và đầy miễn cưỡng, lên xe buýt của trường, còn chính tôi lại giả vờ bị bệnh. Nhưng một khi đã ép con gái đến trường, tôi cũng phải ép mình đến tham dự chương trình. Thời gian dường như kéo dài vô tận khi chưa đến phần trình diễn của nhóm Kristi.
Cuối cùng, nhóm của con cũng tới lượt. Khi ấy tôi biết Kristi đang rất lo sợ. Lớp của con được chia thành từng đội. Với những động tác chậm chạp, vụng về và lóng ngóng, chắc chắn con sẽ khiến đội mình mất điểm. Cuộc thi lại diễn ra suôn sẻ một cách đáng ngạc nhiên, cho đến phần chạy trong bao tải. Mỗi đứa trẻ phải đứng vào trong bao, ôm bao nhảy đến đích, quay lại vạch xuất phát rồi nhảy ra. Tôi thấy Kristi đứng gần cuối hàng, khuôn mặt hoảng hốt. Nhưng khi gần đến lượt con, đội của con bỗng có một thay đổi.
Cậu bé cao nhất đội đứng sau Kristi và đặt hai tay lên eo con. Hai cậu bé khác đứng chếch về phía trước. Khi đứa trẻ trước Kristi nhảy ra khỏi bao, hai cậu phía trước giữ miệng bao, còn cậu phía sau nhấc Kristi lên và đặt con vào đúng vị trí. Một bé gái đứng trước Kristi nắm tay con, giúp con giữ thăng bằng. Cuối cùng, Kristi bắt đầu nhảy, vừa nhảy vừa mỉm cười đầy tự hào.
Giữa tiếng reo hò cổ vũ của giáo viên, học sinh và phụ huynh, tôi thầm cảm ơn trời vì những con người tốt bụng ấy đã có mặt trong cuộc đời con gái khuyết tật của tôi, giúp con được cảm thấy mình như một con người thật sự.
Và tôi đã bật khóc.