Chuyện của La con

Chuyện của La con – Kho truyện cổ tích | Đọc và nghe truyện cổ tích miễn p

Tại một vùng đồi nhỏ, có một bộ tộc Ngựa hoang sinh sống và định cư. Theo thời gian, nơi ấy phát triển thành một thị trấn nhỏ yên bình và hạnh phúc. Muôn loài trong cộng đồng ấy đều sống đoàn kết, thương yêu nhau.

Trong thị trấn có gia đình bác Ngựa Hoang. Bác có những người con khôi ngô, tuấn tú. Các anh Ngựa Nâu, Ngựa Đen và Ngựa màu cà phê sữa đều mang trong mình dòng máu kiêu hãnh, tràn đầy nhiệt huyết. Các anh không chỉ là niềm tự hào của gia đình bác Ngựa Hoang mà còn được hàng xóm láng giềng quý mến, ngưỡng mộ.

Ngay cạnh nhà bác Ngựa Hoang là nhà cô em họ của bác. Cô có một cô con gái bé nhỏ tên là La Con, kết tinh của mối tình thời thiếu nữ giữa cô và một chàng Lừa. Hằng ngày, La Con thường chạy sang nhà bác Ngựa Hoang để chơi cùng các anh họ. La thích các anh lắm. Còn Ngựa Nâu, Ngựa Đen và Ngựa Cà Phê Sữa cũng rất yêu quý cô em họ nhỏ nhắn ấy.

Đến năm trường mở cửa khai giảng lớp mới, các anh Ngựa con đến tuổi vào lớp Một, còn La Con cũng bắt đầu đi học mẫu giáo. Có lẽ khi được đi học, ai cũng thấy mình trở nên quan trọng và lớn hơn hẳn. Từ ngày đi học, các anh Ngựa có thêm nhiều bạn bè, nhiều chuyến đi chơi khắp nơi. Các anh thường về kể cho La Con nghe về những nơi mình đã ghé qua. Anh Ngựa Đen kể hôm kia anh cùng mấy người bạn phóng băng qua cánh rừng, gặp một thác nước thật lớn, thật hùng vĩ, nhìn thích vô cùng. Anh Ngựa Nâu thì kể anh cõng bạn Vẹt trên lưng, theo lời bạn ấy dẫn đến một bãi cát rất đẹp, nơi có một hồ nước mênh mông, nước tràn vào nhiều vô kể. Hồ ấy gọi là “biển”, tuyệt lắm. Còn anh Ngựa Cà Phê Sữa lại bảo anh chẳng đi đâu cả, chỉ ở trong thư viện đọc sách. Sách kể về “Nàng Tiên Cá”, về thiên nhiên, có rất nhiều tranh ảnh đẹp. Anh còn hỏi La Con có biết nàng tiên cá trông thế nào không, trong sách vẽ nàng có đuôi cá, thân người và mái tóc dài rất lạ.

Tình cảm giữa anh em Ngựa và La ngày càng khăng khít. Bọn trẻ thường quấn quýt bên nhau, trò chuyện, chơi đùa và kể cho nhau nghe đủ chuyện về những điều mình nghe thấy, nhìn thấy mỗi ngày. Đôi khi trong những chuyến đi chơi hay đi học, các anh Ngựa còn mua về cho La Con khi thì mẩu bánh, khi thì cái kẹo, có lúc lại là một vỏ ốc nhặt được ngoài biển.

Những ngày đi học, nhiều bạn thường chê bai, trêu chọc La Con. Người ta bảo La Con là sự kết hợp kỳ cục, nói rằng La đi chung với các anh Ngựa thì không xứng, rằng La làm hoen ố hình ảnh kiêu hùng và mạnh mẽ của họ. Các bạn trong lớp cũng hay bắt nạt La Con. Mà La Con lại có tật hay mít ướt, mỗi lần bị chê bai là cô bé lại khóc ấm ức. Dù gì thì La Con cũng là con gái mà.

Chỉ có anh Ngựa Cà Phê Sữa là thường để ý và chăm sóc La Con. Vì anh hay ở trong trường, thường vào thư viện đọc sách nên biết La Con bị ức hiếp nhiều. Mỗi khi La Con bị bạn bè hay ai đó vô tình trêu chọc, anh Ngựa Cà Phê Sữa đều bênh vực, che chở hết lòng. Những lúc ấy, La Con thường nép bên cạnh anh để được bảo vệ. Vì thế, La Con quý anh Ngựa Cà Phê Sữa nhất, và anh cũng thương La Con nhất.

Thời gian trôi đi, các anh Ngựa dần trưởng thành. Các anh học hết cấp một, cấp hai rồi cấp ba. Học xong, mỗi người phải chọn cho mình một con đường khác nhau: hoặc tiếp tục học đại học, hoặc đi làm để đỡ đần bác Ngựa Hoang khi bác đã lớn tuổi và yếu sức. Anh Ngựa Đen và anh Ngựa Nâu đi xa học tiếp, theo đuổi những ước mơ tuổi trẻ, bởi hai anh vốn thích tung hoành. Riêng anh Ngựa Cà Phê Sữa thì khác. Anh thôi không học nữa, ở nhà đi làm phụ giúp bác Ngựa Hoang. Nói gì thì nói, trong ba người con trai cũng cần có một người ở gần để chăm sóc, đỡ đần cha mình. Còn La Con cũng đi học xa, vì ở thị trấn không có ngôi trường mà cô bé muốn theo học.

Một ngày nọ, khi đi học về và kiểm tra thư, La Con nhận được email của một người bạn. Trong thư, bạn báo rằng anh Ngựa Cà Phê Sữa trong lúc chạy đến chỗ làm đã sẩy chân, ngã xuống một con dốc và hiện đang nằm bất tỉnh trong bệnh viện. Nghe tin ấy, La Con buồn lắm, nhưng càng buồn hơn vì cô đang học xa nhà, không thể về ngay và cũng không biết làm cách nào để về. Hôm đó, La Con khóc rất nhiều. Mỗi ngày, cô chỉ mong thời gian trôi thật nhanh để kỳ nghỉ hè mau đến, để được về thăm anh Ngựa Cà Phê Sữa của mình.

Kỳ nghỉ hè năm ấy vừa bắt đầu, La Con đã chạy ngay đến nhà bác Ngựa Hoang để thăm anh Ngựa Cà Phê Sữa. Bước vào nhà, thấy anh đang quanh quẩn trong phòng, La Con khẽ gọi. Anh Ngựa Cà Phê Sữa quay lại và mỉm cười. Nhưng khi nhìn nụ cười ấy, La Con linh cảm có điều gì rất lạ. Nụ cười sao mà xa lạ quá. Một lúc sau, nghe mọi người trong nhà kể, La Con mới biết rằng sau cú ngã ấy, anh Ngựa Cà Phê Sữa hồi phục khá nhanh nhưng lại bị mất trí nhớ, mất cả ý thức. Cú chấn thương ảnh hưởng đến não khiến anh bây giờ cứ cười mãi, không nhớ, không biết gì. Bác sĩ Heo Rừng dặn mọi người phải chăm sóc anh thật chu đáo. Nghe vậy, La Con thương anh vô cùng.

Bạn bè anh đến thăm, ai cũng hỏi:

– Còn nhớ mình là ai không?

Nhưng anh chỉ cười, cười mãi. La Con ghét nụ cười ấy lắm.

Một hôm, La Con và vài người bạn đi chơi về, ghé thăm anh như mọi ngày. La Con đặt giỏ hoa lên bàn rồi hỏi anh Ngựa Cà Phê Sữa câu mà ai cũng hay hỏi. Cô muốn ngày nào cũng hỏi, để nhắc anh nhớ đến mình.

– Còn nhớ La Con không, anh Cà Phê?

– Em gái bé nhỏ của anh đây nè, anh nhớ không?

Bạn bè đứng nhìn mà xót xa. Có đứa bạn bực quá, định thúc mạnh vào hông La Con và nói:

– Sao cứ hỏi hoài một câu vậy!

Nhưng bất ngờ, khi đứa bạn vừa giơ chân định thúc La Con, anh Ngựa Cà Phê Sữa đã kéo La Con về phía mình như muốn che chở. Ngay lúc ấy, La Con òa khóc.

Phải rồi, anh Cà Phê của La Con đâu có mất trí nhớ, đâu có mất hết ý thức. Nếu anh còn biết che chở và bảo vệ La Con thì làm sao có thể đã quên tất cả được. Đúng rồi, anh vẫn còn nhớ, chỉ là anh chưa nói được, chỉ là tạm thời những câu chữ trong đầu anh đang đi chơi đâu đó mà thôi. Bạn bè đưa La Con về nhà, ai cũng im lặng khi nhìn thấy cảnh ấy. Thật lạ lùng và xúc động biết bao.

Tối hôm ấy, La Con khóc đến tận sáng. Cả đêm, cô thương anh Cà Phê Sữa của mình và cầu nguyện cho anh mau khỏi, để còn chỉ cho cô những cuốn sách hay, dạy cô học, và để khi có ai bắt nạt cô thì anh vẫn có thể che chở, bảo vệ cô như ngày trước.

Sau hôm đó, La Con tự hứa sẽ thường xuyên đến thăm anh Ngựa Cà Phê Sữa, giúp anh dần nhớ lại mọi chuyện. Và ít nhất, cô cũng muốn tiếp tục làm cô em gái bé nhỏ để được anh chở che, dù anh vẫn cứ cười những nụ cười mà La Con rất ghét.

Xem thêm Quà tặng cuộc sống

Tình yêu của anh và em

Tình yêu của anh và em

Cynthia và Alvin chơi thân với nhau từ nhỏ. Khi lớn lên một chút, tình bạn ấy dần chuyển thành tình yêu, nhưng bố mẹ hai bên đều không chấp thuận. Rồi Alvin nhận được một học bổng...
Bánh nào ngon

Bánh nào ngon

Một người ăn mày lang thang đã hơn một ngày mà vẫn chưa kiếm được chút gì lót dạ. Đến một đầu phố nọ, ông ngửi thấy mùi bánh mì thơm nức bốc ra từ một ngôi nhà. Người ăn mày nghĩ...
Vẻ đẹp tâm hồn #2

Vẻ đẹp tâm hồn #2

Có một dạo, tôi nhờ người thân, bạn bè và đồng nghiệp giúp mình thực hiện một nghiên cứu nhỏ bằng cách viết bản mô tả về họ ở hiện tại và về chính họ của mười lăm năm trước. Kết...
Sức mạnh của trí tưởng tượng

Sức mạnh của trí tưởng tượng

Khi mới bắt đầu viết cuốn sách, tôi đã thử tưởng tượng cảnh mình ký tặng chữ ký. Bốn tuần sau, tôi được mời đến dự bữa tiệc Giáng sinh do đội bóng chày Dodger tổ chức dành cho...
Thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký

Thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký

Năm lên bốn tuổi, cậu bé Nguyễn Ngọc Ký gặp một cơn bạo bệnh và bị liệt cả hai tay. Bản thân ông và gia đình đều rất buồn, rất xót xa. Dù vậy, Nguyễn Ngọc Ký vẫn nuôi ước mơ được...
Cháu có thể làm được mọi thứ

Cháu có thể làm được mọi thứ

Nhiều năm trước, bệnh tim của cha tôi đã bước vào giai đoạn cuối. Ông không được phép làm việc thường xuyên. Thỉnh thoảng ông khỏe hơn một chút, nhưng bệnh có thể trở nặng bất cứ...
Ba loại tình yêu

Ba loại tình yêu

Có nhiều cách phân loại tình yêu, nhưng ở đây, người ta chia tình yêu thành ba loại có vẻ hợp lý nhất. Hạnh phúc của mỗi người phần nào tùy thuộc vào loại tình yêu mà người ấy...
Đến một ngày...

Đến một ngày...

Đến một ngày, chúng ta bỗng nhận ra nhiều điều trong cuộc sống, như một cơ duyên bất chợt để cảm nhận, hay theo cách người xưa vẫn nói, là ngộ ra. Chúng ta bỗng nhận ra sự xuyên...
0.23823 sec| 887.758 kb