Lời nhắn gửi muộn màng

Một chàng trai trẻ mắc căn bệnh hiểm nghèo, mọi phương thuốc chữa trị đều không còn hiệu quả. Anh đau khổ khi nghĩ rằng mình có thể rời khỏi cuộc đời bất cứ lúc nào, nên cắt đứt liên lạc với mọi người và suốt ngày giam mình trong nhà. Nhưng cuối cùng, chán ngán cảnh tù túng và có lẽ muốn thoát khỏi nỗi u ám của chính mình, anh quyết định ra phố một lần.
Khi đi ngang qua một tiệm bán băng đĩa nhạc, chàng trai bất giác nhìn vào. Cửa tiệm không lớn, nhưng thoáng đãng, cách bày biện giản dị và dễ chịu. Người bán hàng là một cô gái có lẽ chỉ trạc tuổi anh. Trong thoáng chốc, anh cảm thấy cả thế giới như tan biến, chỉ còn lại anh và cô gái ấy. Anh bước đến trước mặt cô mà không nhìn bất cứ thứ gì khác.
Cô gái ngước lên, mỉm cười và hỏi:
– Anh muốn mua đĩa nhạc gì?
Ngay giây phút ấy, anh biết trực giác của mình không sai: đó là nụ cười đẹp nhất trên đời mà anh từng thấy. Anh lúng túng đáp:
– Tôi… tôi muốn mua một đĩa nhạc.
Anh chọn một chiếc đĩa rồi trả tiền.
– Anh có muốn gói đĩa nhạc này lại không? – cô gái hỏi, vẫn giữ nụ cười trong sáng ấy.
Từ ngày đó, ngày nào anh cũng ghé qua cửa tiệm để mua một đĩa nhạc. Lần nào cô gái cũng gói đĩa thật cẩn thận cho anh. Anh mang chúng về nhà, cất vào tủ mà chưa từng mở ra nghe. Anh đến mua đĩa chỉ vì muốn gặp cô gái bán hàng. Dù rất muốn mời cô đi chơi, nhưng vì quá nhút nhát nên anh không thể cất lời. Mẹ anh dường như hiểu tâm sự của con trai, nên khuyên anh hãy thử mạnh dạn một lần.
Ngày hôm sau, gom hết can đảm, anh đặt một mảnh giấy ghi số điện thoại của mình lên quầy rồi vội bước ra ngoài.
Ngày tháng trôi đi. Một hôm, chuông điện thoại nhà anh vang lên, mẹ anh nhấc máy. Đầu dây bên kia là giọng nói trong trẻo của một thiếu nữ. Đó chính là cô gái ở tiệm băng đĩa hôm nào. Bất ngờ, cô nghe tiếng nghẹn ngào xen lẫn tiếng nấc của người mẹ:
– Cháu không biết gì sao? Con trai bác đã qua đời tuần trước…
Tối hôm ấy, vì quá nhớ con, người mẹ bước vào phòng con trai. Bà mở tủ quần áo và thấy trước mắt là từng chồng đĩa nhạc vẫn còn nguyên giấy gói. Bà cầm một chiếc lên, tháo lớp giấy bọc ra. Một mảnh giấy nhỏ rơi xuống, trên đó là nét chữ con gái mềm mại: “Chào anh, em nghĩ anh thật dễ mến! Anh có muốn đi dạo với em không? Mến, Jacelyn”.
Người mẹ mở thêm một chiếc đĩa khác.
Lần này cũng vậy, bên trong vẫn có một mẩu giấy: “Chào anh, em nghĩ anh rất dễ mến! Tối nay chúng mình đi dạo với nhau nhé! Mến, Jacelyn”.
Tình yêu là sau bao lần giằng co với chính mình, ta có thể chiến thắng cái tôi bẽn lẽn, nhút nhát để cầm tay người mình yêu và nói: “Anh yêu em”.