Chiếc đàn Piano màu gụ đỏ

Chiếc đàn Piano màu gụ đỏ – Kho truyện cổ tích

Khi hai mươi tuổi, tôi làm nhân viên bán hàng cho một cửa hiệu đàn piano ở St. Louis. Một lần, chúng tôi nhận được một “đơn đặt hàng” dưới dạng bưu thiếp gửi từ vùng Đông Nam Missouri. Trên đó viết: “Xin hãy mang một chiếc đàn piano màu gụ đỏ đến cho cháu tôi. Tôi sẽ trả góp 10 đô la mỗi tháng bằng tiền bán trứng gà”. Nhìn nét chữ, có thể đoán người viết là một bà cụ. Bà lặp đi lặp lại câu ấy kín cả tấm bưu thiếp, viết cả vào những mép giấy còn trống ở mặt trước, chỉ chừa lại một khung nhỏ ghi địa chỉ.

Dĩ nhiên công ty chúng tôi không thể bán đàn piano với mức trả góp 10 đô la mỗi tháng, vì thế chúng tôi bỏ qua tấm bưu thiếp ấy.

Nhưng một ngày nọ, có vài người ở vùng Đông Nam Missouri đặt mua đàn piano và chúng tôi phải chở đàn đến đó. Vì tò mò, tôi ghé qua địa chỉ của bà cụ. Gần như đúng với những gì tôi tưởng tượng: bà sống trong một túp lều lụp xụp bên cánh đồng.

Sàn nhà bẩn, gà chạy lung tung, không có xe, không điện thoại, không nghề nghiệp. Chẳng có gì ngoài một mái nhà, mà mái nhà ấy cũng chẳng tốt lành gì. Cô cháu gái của bà khoảng mười tuổi, đi chân đất và mặc chiếc váy vá.

Tôi giải thích rằng chúng tôi rất tiếc vì không thể giúp bà. Nhưng lời giải thích của tôi dường như không có tác dụng. Cứ sáu tuần một lần, chúng tôi lại nhận được một tấm bưu thiếp tương tự: bà cần một chiếc piano màu gụ đỏ và hứa sẽ trả 10 đô la mỗi tháng. Khoảng hai năm sau, tôi mở công ty bán đàn piano của riêng mình và thỉnh thoảng đăng quảng cáo trên báo địa phương Missouri. Tôi lại bắt đầu nhận được những tấm bưu thiếp giống hệt trước kia. Suốt nhiều tháng, tôi cũng phớt lờ chúng, vì thật sự tôi không biết mình có thể làm gì.

Rồi một hôm, công ty tôi nhập về một số đàn piano kiểu mới, trong đó có một chiếc màu gụ đỏ. Dù biết việc này có thể khiến công ty chịu thiệt, tôi vẫn quyết định chở chiếc đàn đến nhà bà cụ và nói rằng nếu bà trả 10 đô la mỗi tháng thì sẽ phải trả trong 52 lần. Tôi đặt đàn ở nơi ít có khả năng bị dột nhất, rồi dặn bà và cô cháu gái đừng để gà nhảy lên đàn. Sau đó, tôi lái xe về công ty, trong lòng gần như chắc rằng mình vừa cho không một cây đàn.

Thế nhưng, 10 đô la được gửi đến cho tôi đều đặn hằng tháng, đủ cả 52 tháng. Đôi khi không chỉ là tiền giấy, mà còn có cả những đồng xu được dán bằng băng dính lên bưu thiếp.

Sau khi nhận đủ tiền, tôi không còn liên lạc với bà cụ trong suốt hai mươi năm. Cho đến một ngày, khi đi công tác ở Memphis, tôi ghé vào một nhà hàng dùng bữa. Ở đó, tôi nghe tiếng piano hay nhất mà mình từng được nghe, do một cô gái rất xinh đẹp đang chơi.

Tôi bước đến gần và đứng lắng nghe. Khi bản nhạc kết thúc, chúng tôi trò chuyện với nhau. Thật kỳ diệu, đó chính là cô bé mặc chiếc váy vá trong căn lều nhỏ hai mươi năm trước.

Cô kể rằng từ ngày bà mua cho cô chiếc piano màu gụ đỏ, cô đã giành được nhiều giải thưởng âm nhạc ở trường và địa phương. Giờ cô đã có gia đình, còn bà cô thì đã mất.

Tôi hỏi cô có hiểu chiếc đàn piano màu gụ đỏ ấy có ý nghĩa như thế nào không. Cô nói khi ấy cô còn quá nhỏ, chỉ biết mình có một cây đàn chứ chưa hiểu gì nhiều. Nhưng tôi thì hiểu.

Cuối cùng, tôi nói với cô:

– Tôi rất mừng vì được gặp lại cô. Còn bây giờ, tôi phải về.

Và tôi thật sự phải đi, vì bạn biết đấy, đàn ông thường không muốn để người khác thấy mình khóc ở nơi công cộng.

Xem thêm Quà tặng cuộc sống

20 đô la và một giờ

20 đô la và một giờ

“Bố ơi, một giờ làm việc bố kiếm được bao nhiêu tiền?”Một hôm, vừa về đến nhà, tôi được cậu con trai nhỏ chào đón bằng câu hỏi rụt rè như thế. Dù rất ngạc nhiên, tôi vẫn tỏ vẻ bực...
Chúng em là những thằng ngu

Chúng em là những thằng ngu

Ngày đầu tiên tôi đi dạy, mọi tiết học đều diễn ra suôn sẻ. Cho đến tiết thứ bảy, cũng là tiết cuối cùng trong ngày. Khi tôi bước vào lớp, tôi nghe tiếng bàn ghế gãy. Ở một góc...
Bí mật của bé Bánh Rán

Bí mật của bé Bánh Rán

Lên năm tuổi, thằng Bánh Rán, con tôi, gần như tuần nào cũng mang về nhà một vết thương mới. Phạt roi hay bắt úp mặt vào tường đều chẳng khác nào nước đổ lá khoai.Cuối cùng, tôi đề...
Người thành công và người thất bại

Người thành công và người thất bại

– Người thành công biết rõ mình muốn gì, tin vào năng lực của bản thân và sẵn sàng dành trọn thời gian, công sức trong đời để đạt được mục tiêu ấy.– Người thất bại không có mục...
Câu chuyện bát mì

Câu chuyện bát mì

Trong cuộc sống hôm nay, xin đừng quên rằng lòng nhân ái vẫn luôn tồn tại. Đây là một câu chuyện có thật, thường được gọi là “Câu chuyện bát mì”. Chuyện xảy ra cách đây năm mươi...
Bobsy

Bobsy

Người mẹ trẻ hai mươi sáu tuổi cúi nhìn đứa con đang ở giai đoạn cuối của bệnh bạch cầu. Dù trái tim ngập tràn đau khổ, cô vẫn giữ trong mình một sự kiên cường mạnh mẽ. Như mọi...
Mười điều người trẻ dễ lãng phí

Mười điều người trẻ dễ lãng phí

Trên hành trình tạo dựng một cuộc đời có ý nghĩa, nếu bạn xem nhẹ một trong mười điều thiết yếu dưới đây, cũng có nghĩa là bạn đang tự đánh mất một phần sinh lực quý giá của chính...
Đừng bao giờ quên

Đừng bao giờ quên

Sự hiện hữu của bạn là một món quà dành cho thế giới này. Bạn là duy nhất và không ai có thể thay thế. Cuộc đời bạn là tất cả những gì bạn muốn tạo nên, vì vậy hãy sống trọn vẹn...
0.30595 sec| 875.945 kb