20 đô la và một giờ

“Bố ơi, một giờ làm việc bố kiếm được bao nhiêu tiền?”
Một hôm, vừa về đến nhà, tôi được cậu con trai nhỏ chào đón bằng câu hỏi rụt rè như thế. Dù rất ngạc nhiên, tôi vẫn tỏ vẻ bực bội như mọi khi mỗi lần thấy nó quấn lấy mình:
– Đừng làm phiền bố, bố đang rất mệt. Ra chỗ khác chơi đi.
– Nhưng bố nói cho con biết đi mà. Một giờ bố làm được bao nhiêu tiền? – Thằng bé vẫn níu lấy quần tôi hỏi mãi.
Cuối cùng, tôi cũng chịu thua và trả lời cho xong:
– Hai mươi đô la một giờ, được chưa? Giờ thì ra ngoài để bố yên!
– Bố cho con xin năm ngàn được không? – Nó vẫn chưa buông tôi ra.
Tôi quay lại quát:
– À, thì ra nãy giờ hỏi bố kiếm được bao nhiêu tiền là vì chuyện đó phải không? Đi ra ngoài chơi đi. Bố đang mệt!
Thằng bé nhìn tôi sợ hãi, rồi lặng lẽ đi ra phía sau nhà.
Sau khi tắm rửa, ăn cơm và nằm thoải mái xem ti vi, tôi chợt nhớ lại cách mình cư xử lúc chiều và thấy tội nghiệp thằng bé. “Có lẽ nó muốn mua thứ gì đó”, tôi nghĩ, rồi bước đến bên giường con.
– Con ngủ chưa? – Tôi khẽ hỏi.
– Con còn thức ạ.
– Đây là số tiền con hỏi xin bố lúc chiều. Con cần mua gì vậy? – Tôi nói.
– Con cảm ơn bố! – Nó bật dậy, mò dưới gối lấy ra một thứ gì đó. – Bây giờ thì con đủ rồi! Con đã có đủ mười ngàn rồi!
Nó đưa tay về phía tôi và nói tiếp, trong lúc tôi vẫn còn trố mắt nhìn:
– Bố ơi, bố bán cho con một giờ làm việc của bố đi. Con muốn bố chơi với con, nhưng lúc nào bố cũng bận làm việc.
Tôi chợt bàng hoàng. Tôi không biết phải trả lời con như thế nào. Hóa ra, tôi đã luôn bận rộn với những toan tính mà quên mất điều thật sự có ý nghĩa trong mắt những người yêu thương mình.