Vở “kịch câm” và chai nước

Vở “kịch câm” và chai nước – Kho truyện cổ tích

Chiều xuống. Tôi chạy xe quanh trung tâm thành phố rồi dừng lại ở khoảng công viên nhỏ đối diện cổng chính nhà thờ Đức Bà. Tôi mua một trái dừa tươi, chậm rãi tận hưởng vị ngọt mát và lặng nhìn thành phố vào giờ tan tầm.

Ở thành phố này, dường như ai cũng tất bật, vì thế tìm được một góc yên tĩnh giữa lòng phố xá không phải là điều dễ dàng. Đang thả mình theo dòng suy nghĩ, tôi chợt thấy một chiếc xích lô chạy về phía mình. Trên xe là một người bạn nước ngoài còn trẻ, có lẽ cũng là sinh viên như tôi. Anh có dáng vẻ rất “Tây”, tóc dài buộc gọn, tai đeo khuyên, mặc quần soọc ngang gối.

Chiếc xích lô dừng lại. Người thanh niên ngoại quốc bước xuống và chạy đến hàng nước ngay trước mặt tôi. Anh chỉ vào chai nước suối rồi giơ hai ngón tay. Cô bán hàng bỏ hai chai nước khoáng vào túi xốp đưa cho anh và nhận tờ 50 ngàn. Thấy cô không có vẻ gì là định tìm tiền thối, người thanh niên đứng yên, chưa chịu rời đi.

Có lẽ người phụ nữ bán hàng cũng hiểu ý anh, cô bực bội rút trong túi ra tờ 10 ngàn đưa lại. Người thanh niên nhìn cô thêm một lát rồi quay về phía chiếc xích lô. Anh đưa một chai nước khoáng cho bác chạy xích lô đang đứng chờ bên đường, mồ hôi nhễ nhại. Chai nước ấy có lẽ đáng giá bằng cả một buổi chiều bác phải vất vả đạp xe.

Như thế đã quá đủ cho một buổi chiều. Tôi có cảm giác mình vừa xem xong một vở kịch câm. Không có lời thoại, bởi tất cả nhân vật trong vở kịch ấy đều không hiểu ngôn ngữ của nhau. Người thanh niên ngoại quốc đã đồng cảm và sẻ chia nỗi mệt nhọc với bác xích lô, một người xa lạ hoàn toàn không nói cùng thứ tiếng với anh. Còn cô bán nước, chẳng lẽ cô đã dùng lòng mến khách của người Việt để đón một người bạn phương xa như vậy sao?

Chiếc xích lô chở người thanh niên ngoại quốc lại lăn bánh, hòa vào dòng người đang hối hả nối đuôi nhau trên phố.

Xem thêm Quà tặng cuộc sống

Bướm vàng

Bướm vàng

Từ khi còn rất nhỏ, ước mơ lớn nhất của tôi là được làm mẹ. Tôi luôn tự nhủ rằng sau này mình sẽ có bốn đứa con: hai trai, hai gái. Thật may, giấc mơ ấy đã trở thành sự thật. Tôi...
Nguồn động viên

Nguồn động viên

Một trong những câu chuyện thành công vĩ đại nhất trong lịch sử thường bắt đầu từ một lời động viên hoặc niềm tin bền bỉ của người yêu thương, người bạn đời hay một người bạn đáng...
Cuộc đời và những vòng tay

Cuộc đời và những vòng tay

Theo bạn, phần quan trọng nhất trên cơ thể con người là gì? Có lẽ mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau. Riêng với tôi, đó là vòng tay. Tôi sinh ra, lớn lên, trưởng thành và...
Chiếc đàn Piano màu gụ đỏ

Chiếc đàn Piano màu gụ đỏ

Khi hai mươi tuổi, tôi làm nhân viên bán hàng cho một cửa hiệu đàn piano ở St. Louis. Một lần, chúng tôi nhận được một “đơn đặt hàng” dưới dạng bưu thiếp gửi từ vùng Đông Nam...
20 đô la và một giờ

20 đô la và một giờ

“Bố ơi, một giờ làm việc bố kiếm được bao nhiêu tiền?”Một hôm, vừa về đến nhà, tôi được cậu con trai nhỏ chào đón bằng câu hỏi rụt rè như thế. Dù rất ngạc nhiên, tôi vẫn tỏ vẻ bực...
Chúng em là những thằng ngu

Chúng em là những thằng ngu

Ngày đầu tiên tôi đi dạy, mọi tiết học đều diễn ra suôn sẻ. Cho đến tiết thứ bảy, cũng là tiết cuối cùng trong ngày. Khi tôi bước vào lớp, tôi nghe tiếng bàn ghế gãy. Ở một góc...
Bí mật của bé Bánh Rán

Bí mật của bé Bánh Rán

Lên năm tuổi, thằng Bánh Rán, con tôi, gần như tuần nào cũng mang về nhà một vết thương mới. Phạt roi hay bắt úp mặt vào tường đều chẳng khác nào nước đổ lá khoai.Cuối cùng, tôi đề...
Người thành công và người thất bại

Người thành công và người thất bại

– Người thành công biết rõ mình muốn gì, tin vào năng lực của bản thân và sẵn sàng dành trọn thời gian, công sức trong đời để đạt được mục tiêu ấy.– Người thất bại không có mục...
0.25559 sec| 866.945 kb