Bướm vàng
Từ khi còn rất nhỏ, ước mơ lớn nhất của tôi là được làm mẹ. Tôi luôn tự nhủ rằng sau này mình sẽ có bốn đứa con: hai trai, hai gái. Thật may, giấc mơ ấy đã trở thành sự thật. Tôi yêu các con hơn cả bản thân mình. Biết bao lần, tôi mỉm cười đứng lặng ở ngưỡng cửa, say sưa ngắm nhìn chúng chơi đùa ngoài sân.
Thế nhưng, là một người mẹ, thật khó để thoát khỏi nỗi lo về những điều không may có thể xảy đến với con mình. Đau đớn thay, cơn ác mộng mà tôi vẫn âm thầm sợ hãi lại trở thành sự thật.
Một buổi tối tháng Sáu, có tiếng gõ nhẹ lên cánh cửa nhà tôi.
Chồng tôi ra mở cửa. Khi quay vào, anh báo cho tôi một tin dữ: con trai lớn của chúng tôi, Josh, đứa con mới mười bốn tuổi, đã bị một chiếc xe hơi đâm phải và ra đi mãi mãi.
Những năm sau đó, thời gian như trôi chậm lại, nặng nề và vô định. Cả gia đình chúng tôi phải học cách sống từng ngày trong khoảng trống không còn Josh.
Vài năm nữa trôi qua. Vào một ngày xuân đẹp trời, tôi cùng con gái Chelsea đi câu cá. Nơi chúng tôi đến thoảng mùi cỏ mới cắt, những bụi thủy tiên nở vàng rực trong không khí dịu lành. Mọi thứ xung quanh dường như vừa hồi sinh sau mùa đông khô héo. Hai mẹ con tôi cũng cảm thấy lòng mình thư thái và tươi mới, dù có lẽ chỉ trong khoảnh khắc ấy.
Cầm theo xô và cần câu, chúng tôi trèo qua hàng rào cũ để đi về phía con lạch phía sau cánh đồng. Nghe tiếng Chelsea khúc khích cười, tôi dừng lại quay nhìn con. Tôi sững người khi thấy có ít nhất ba mươi con bướm trắng đang bay vòng quanh con bé. Khung cảnh ấy đẹp như cổ tích, khiến tôi lập tức nghĩ đến Josh. Tôi tự hỏi không biết từ thiên đường, thằng bé có đang muốn gửi cho chúng tôi một lời nhắn nào không. Tôi gọi lớn: “Josh, nếu con đang ở đây, hãy gửi cho mẹ một cánh bướm vàng đi nào!”.
Tôi dừng lại chờ Chelsea theo kịp rồi nói với con bé:
– Nếu con nhìn thấy một con bướm vàng, nghĩa là anh Josh đang ở đây với mẹ con mình đấy.
– Sao mẹ biết vậy? – Con bé hỏi.
– Vì mẹ đã nhắn với anh con như thế.
Rồi hai mẹ con cùng gọi lớn: “Josh ơi, hãy gửi đến một cánh bướm vàng để mọi người biết rằng con vẫn luôn ở đây”.
Trong lúc nói, tôi thầm cầu nguyện: “Lạy Chúa, xin hãy để Josh gửi cho con một con bướm vàng”.
Và rồi, bất ngờ như bước ra từ khoảng không, một con bướm vàng rất to, đôi cánh tròn mềm mại, bay chập chờn trước mặt hai mẹ con tôi. Cả tôi và Chelsea đều há hốc vì kinh ngạc, không thể thốt nên lời. Chỉ trong chớp mắt, con bướm biến mất. Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa, bởi chúng tôi đã nhận được câu trả lời mình cần.
Lòng ngập tràn bình yên, hai mẹ con tôi cùng bước về phía con lạch và gọi to: “Nào Josh, chúng ta cùng đi câu thôi!”.