Chú mèo không có miệng

Chú mèo không có miệng – Kho truyện cổ tích

Cuộc sống của người Nhật rất bận rộn. Trong thời đại công nghiệp, máy tính và tên lửa, người lớn đi làm, trẻ em đi học, ngày này qua ngày khác. Họ có rất ít thời gian để quan tâm đến nhau. Cuộc sống có thể tẻ nhạt, nhưng có lẽ họ không cảm thấy vậy vì ai cũng quá bận với công việc hằng ngày.

Một cô bé sống trong một gia đình điển hình như thế. Bố mẹ đi làm, cô bé đến trường, rất ít khi cả nhà gặp nhau. Cô muốn nói chuyện nhưng không biết nói với ai. Chẳng ai có thời gian ngồi nghe cô. Bạn bè cũng quay cuồng với những ca học, một số lại mê mải với các trò chơi điện tử hiện đại có hình ảnh ảo ba chiều như thật. Cô bé dần cảm thấy cô đơn và thu mình lại.

Nhưng ngay cả sự yên ổn ấy cô cũng không có được. Vì nhỏ bé và nhút nhát, cô thường bị những đứa trẻ lớp trên trêu chọc, giật cặp, kéo tóc, đôi khi còn đánh.

Một buổi chiều, sau khi bị nhóm bạn lớp trên đem ra làm trò đùa, cô buồn bã bước vào công viên gần nhà, ngồi trên ghế đá và khóc. Khóc một lúc, cô ngẩng lên thì thấy một ông lão đang ngồi bên cạnh. Ông hỏi:

– Cháu gái, tan học rồi sao không về nhà mà lại ngồi đây khóc?

Cô bé càng tủi thân, òa lên:

– Cháu không muốn về nhà. Ở nhà buồn lắm, không có ai cả. Không ai nghe cháu nói!

– Vậy ông sẽ nghe cháu.

Thế là cô bé vừa khóc vừa kể cho ông lão nghe tất cả những uất ức và buồn tủi đã chất chứa trong lòng. Ông lặng lẽ nghe, không phán xét, không nhận định. Ông chỉ nghe. Khi cô bé kể xong, ông bảo cô đừng buồn nữa và hãy về nhà.

Từ đó, cứ tan học là cô bé lại vào công viên kể chuyện cho ông lão nghe. Cô thay đổi hẳn, mạnh dạn hơn, vui vẻ hơn. Cô thấy cuộc sống vẫn còn nhiều điều đáng để sống.

Cho đến một hôm, cô bé bị một bạn trong lớp đánh. Vì yếu đuối không thể phản kháng, cô uất ức và nóng lòng chạy đến công viên để chia sẻ cho vơi bớt nỗi buồn. Cô vội vã băng qua đèn đỏ...

***

Ngày biết tin cô bé mất, vẫn trong công viên, vẫn trên chiếc ghế đá cô thường ngồi, có một ông lão lặng lẽ đốt một hình nộm bằng giấy. Đó là món quà ông định đưa cho cô bé hôm trước nhưng cô đã không đến. Hình nộm là một chú mèo rất đẹp, trắng trẻo, tai to, mắt tròn hiền lành, nhưng không có miệng. Ông muốn nó ở bên cô bé, mãi lắng nghe cô mà không bao giờ phán xét.

Từ đó về sau, trên bàn học của nhiều học sinh Nhật thường có một búp bê hình mèo không có miệng. Chú mèo ấy ngày nay mang thương hiệu “Hello Kitty” – bạn có từng để ý rằng Hello Kitty không có miệng không? – và được kể rằng sinh ra với ý nghĩa lắng nghe mọi người.

Tôi không biết “sự tích” Hello Kitty này có thật hay không, và tôi cũng không quảng cáo cho thương hiệu ấy. Tôi chỉ biết rằng mỗi lần nhìn thấy hình chú mèo Hello Kitty, tôi lại được nhắc nhở phải biết lắng nghe người khác, lắng nghe thật sự.

Xem thêm Quà tặng cuộc sống

Cà phê và tách

Cà phê và tách

Một nhóm bạn học nay đã thành đạt rủ nhau về thăm thầy cũ. Sau một hồi trò chuyện, họ bắt đầu than phiền về áp lực trong công việc và cuộc sống. Người thầy lặng lẽ vào bếp pha cà...
Đường đua của niềm tin

Đường đua của niềm tin

Thủ đô Mexico, một buổi tối mùa đông năm 1968. Đồng hồ chỉ bảy giờ kém mười phút. Vận động viên John Stephen Arkwari của Tanzania tập tễnh hoàn thành những mét cuối cùng của đường...
Bác cũng là cướp biển!

Bác cũng là cướp biển!

Một ngày nọ, khi bà Smith đang ngồi trong phòng đợi của bệnh viện, bà nhìn thấy một cậu bé được mẹ dẫn vào. Điều khiến bà chú ý là một bên mắt của cậu được bịt bằng miếng da màu...
Khoảnh khắc & cuộc sống

Khoảnh khắc & cuộc sống

Đôi khi có những người chỉ lướt qua đời bạn, nhưng ngay khoảnh khắc ấy bạn nhận ra sự hiện diện của họ có ý nghĩa đến nhường nào. Họ dạy bạn những bài học, giúp bạn nhận ra giá trị...
Tàn nhang

Tàn nhang

Một bà cụ đang nắm tay cháu trai xếp hàng trong công viên. Khuôn mặt cậu bé có rất nhiều đốm tàn nhang nhỏ, nhưng đôi mắt lại sáng rực vì háo hức. Rất nhiều trẻ con cũng đang đứng...
Một người anh như thế !

Một người anh như thế !

Tôi được tặng một chiếc xe đạp rất đẹp nhân dịp sinh nhật. Một lần đạp xe ra công viên dạo chơi, tôi thấy một cậu bé cứ quanh quẩn bên chiếc xe, ngắm nhìn với vẻ thích thú và...
Tấm danh thiếp

Tấm danh thiếp

Dave, anh trai tôi, lúc nào cũng muốn được ở gần bà. Hai bà cháu cùng chia sẻ tình yêu sâu sắc dành cho mẹ Thiên Nhiên, cho từng ngọn rau, đọt khoai mà cả hai đã cùng vun xới trong...
Ba người thầy vĩ đại

Ba người thầy vĩ đại

Khi Hasan, một nhà hiền triết Hồi giáo sắp qua đời, có người hỏi ông: – Thưa Hasan, ai là thầy của ngài? Hasan đáp: – Những người thầy của ta nhiều vô kể. Nếu điểm lại tên tuổi...
0.24456 sec| 867.805 kb