Chuyện con vịt
Mùa hè năm ấy, mẹ gửi Andrew về quê ở với bà ngoại. Được cậu Billy cho một chiếc ná thun, Andrew thích lắm. Nhớ lời cậu dặn, cậu chỉ dám vào khu rừng phía sau nhà để tập bắn. Suốt cả buổi sáng lang thang trong rừng, Andrew chẳng bắn trúng được gì. Buồn rầu, cậu thất thểu trở về ăn trưa. Vừa vào sân, thấy đàn vịt của bà ngoại đang chạy đuổi nhau kêu quạc quạc, Andrew cúi xuống nhặt một viên sỏi rồi bắn bừa một phát. Không may, viên sỏi trúng ngay đầu một con vịt. Nó lăn ra giữa sân, giãy vài cái rồi nằm im. Andrew hoảng hốt nhìn quanh. Không thấy ai, cậu vội nhặt con vịt nhét vào đống củi. Tưởng rằng bí mật đã được giấu kín, Andrew ngồi vào bàn ăn mà không hay có ít nhất một đôi mắt đã chứng kiến mọi chuyện.
Sau bữa trưa, bà ngoại vừa cất thức ăn thừa vào chạn vừa nhắc Sally, chị họ của Andrew, con gái cậu Billy:
– Hôm nay đến lượt con rửa chén đấy.
– Nhưng Andrew đã hứa làm thay con rồi ạ – Sally vội đáp, rồi nhìn Andrew bằng ánh mắt khiến cậu đang đỏ mặt định cãi bỗng thấy chột dạ.
– Thật vậy không, Andrew? – bà ngoại hỏi mà không quay đầu lại.
– Con à?
Andrew vừa mở miệng thì Sally hích mạnh vào sườn cậu rồi khẽ rít qua kẽ răng:
– Con vịt. Nhớ không?
– Dạ, con đã hứa với chị ấy rồi – Andrew đáp bằng giọng ấm ức.
Ngủ trưa dậy, ông ngoại rủ Andrew và Sally đi câu cá. Nhưng bà ngoại bảo:
– Sally, cháu ở nhà giúp bà nấu nồi súp cho bữa tối nhé.
– Andrew thích ở nhà nấu súp hơn đi câu đấy bà. Bà hỏi nó xem có đúng không?
Sally nói bằng giọng tỉnh bơ. Andrew vừa định phản đối thì Sally tằng hắng mấy tiếng. Thế là cậu nghẹn ngào đáp:
– Cháu sẽ ở nhà giúp bà.
Cứ như vậy, suốt cả ngày, Andrew bị Sally điều khiển bằng chuyện con vịt.
Tối đến, quá mệt mỏi, Andrew nằm lăn trên chiếc đi-văng trong phòng khách rồi ngủ thiếp đi. Khi tỉnh dậy, đèn đã tắt và trên người cậu được phủ một tấm chăn. Andrew nằm im, nghĩ lại mọi chuyện trong ngày. Nhiều lần cậu muốn thú thật với bà ngoại chuyện con vịt, nhưng lại sợ bà mách mẹ, rồi sang năm mẹ không cho cậu về quê chơi nữa thì sao. Còn Sally thì thật quá đáng. Biết đến bao giờ cậu mới thoát khỏi bàn tay tai quái của chị ấy? Andrew càng nghĩ càng tủi, chỉ muốn biến mất cho xong. Cậu thổn thức trong bóng tối.
Bỗng một bàn tay mềm và ấm của bà ngoại đặt lên vai cậu. Giọng bà dịu dàng thì thầm:
– Nói đi con. Có điều gì thì cứ nói ra cho lòng nhẹ hơn.
– Con vịt… cháu… con vịt… – Andrew lắp bắp.
Bà ngoại vẫn im lặng chờ đợi. Hít một hơi thật sâu, Andrew nói một mạch:
– Cháu lỡ tay bắn chết một con vịt rồi, bà ạ.
– À, chuyện con vịt. Lúc đầu bà hơi ngạc nhiên khi thấy thái độ của cháu với Sally, nhưng khi lùa đàn vịt vào chuồng và thấy thiếu một con thì bà đã hiểu. Bà chỉ muốn chờ cháu tự nói ra thôi. Chuyện hôm nay là một bài học cho cháu: khi che giấu lỗi lầm, con sẽ không bao giờ có được sự thanh thản, và con sẽ trở thành nô lệ của điều xấu.