Chuyện con vịt

Mùa hè năm ấy, mẹ gửi Andrew về quê ở với bà ngoại. Được cậu Billy cho một chiếc ná thun, Andrew thích lắm. Nhớ lời cậu dặn, cậu chỉ dám vào khu rừng phía sau nhà để tập bắn. Suốt cả buổi sáng lang thang trong rừng, Andrew chẳng bắn trúng được gì. Buồn rầu, cậu thất thểu trở về ăn trưa. Vừa vào sân, thấy đàn vịt của bà ngoại đang chạy đuổi nhau kêu quạc quạc, Andrew cúi xuống nhặt một viên sỏi rồi bắn bừa một phát. Không may, viên sỏi trúng ngay đầu một con vịt. Nó lăn ra giữa sân, giãy vài cái rồi nằm im. Andrew hoảng hốt nhìn quanh. Không thấy ai, cậu vội nhặt con vịt nhét vào đống củi. Tưởng rằng bí mật đã được giấu kín, Andrew ngồi vào bàn ăn mà không hay có ít nhất một đôi mắt đã chứng kiến mọi chuyện.

Sau bữa trưa, bà ngoại vừa cất thức ăn thừa vào chạn vừa nhắc Sally, chị họ của Andrew, con gái cậu Billy:

– Hôm nay đến lượt con rửa chén đấy.

– Nhưng Andrew đã hứa làm thay con rồi ạ – Sally vội đáp, rồi nhìn Andrew bằng ánh mắt khiến cậu đang đỏ mặt định cãi bỗng thấy chột dạ.

– Thật vậy không, Andrew? – bà ngoại hỏi mà không quay đầu lại.

– Con à?

Andrew vừa mở miệng thì Sally hích mạnh vào sườn cậu rồi khẽ rít qua kẽ răng:

– Con vịt. Nhớ không?

– Dạ, con đã hứa với chị ấy rồi – Andrew đáp bằng giọng ấm ức.

Ngủ trưa dậy, ông ngoại rủ Andrew và Sally đi câu cá. Nhưng bà ngoại bảo:

– Sally, cháu ở nhà giúp bà nấu nồi súp cho bữa tối nhé.

– Andrew thích ở nhà nấu súp hơn đi câu đấy bà. Bà hỏi nó xem có đúng không?

Sally nói bằng giọng tỉnh bơ. Andrew vừa định phản đối thì Sally tằng hắng mấy tiếng. Thế là cậu nghẹn ngào đáp:

– Cháu sẽ ở nhà giúp bà.

Cứ như vậy, suốt cả ngày, Andrew bị Sally điều khiển bằng chuyện con vịt.

Tối đến, quá mệt mỏi, Andrew nằm lăn trên chiếc đi-văng trong phòng khách rồi ngủ thiếp đi. Khi tỉnh dậy, đèn đã tắt và trên người cậu được phủ một tấm chăn. Andrew nằm im, nghĩ lại mọi chuyện trong ngày. Nhiều lần cậu muốn thú thật với bà ngoại chuyện con vịt, nhưng lại sợ bà mách mẹ, rồi sang năm mẹ không cho cậu về quê chơi nữa thì sao. Còn Sally thì thật quá đáng. Biết đến bao giờ cậu mới thoát khỏi bàn tay tai quái của chị ấy? Andrew càng nghĩ càng tủi, chỉ muốn biến mất cho xong. Cậu thổn thức trong bóng tối.

Bỗng một bàn tay mềm và ấm của bà ngoại đặt lên vai cậu. Giọng bà dịu dàng thì thầm:

– Nói đi con. Có điều gì thì cứ nói ra cho lòng nhẹ hơn.

– Con vịt… cháu… con vịt… – Andrew lắp bắp.

Bà ngoại vẫn im lặng chờ đợi. Hít một hơi thật sâu, Andrew nói một mạch:

– Cháu lỡ tay bắn chết một con vịt rồi, bà ạ.

– À, chuyện con vịt. Lúc đầu bà hơi ngạc nhiên khi thấy thái độ của cháu với Sally, nhưng khi lùa đàn vịt vào chuồng và thấy thiếu một con thì bà đã hiểu. Bà chỉ muốn chờ cháu tự nói ra thôi. Chuyện hôm nay là một bài học cho cháu: khi che giấu lỗi lầm, con sẽ không bao giờ có được sự thanh thản, và con sẽ trở thành nô lệ của điều xấu.

Xem thêm Quà tặng cuộc sống

Bữa điểm tâm bằng hồ dán

Bữa điểm tâm bằng hồ dán

Tôi còn nhớ đó là một buổi sáng tháng Chạp se lạnh. Tôi thức dậy thật sớm, khi mặt trời mới vừa ửng lên, khoác áo ấm, mang giày vớ đầy đủ rồi leo qua hàng rào sang nhà Minh mập....
Sống trọn vẹn từng ngày

Sống trọn vẹn từng ngày

Trong một buổi nói chuyện đầu năm học, Brian Dyson – tổng giám đốc Tập đoàn Coca-Cola – đã chia sẻ với sinh viên về mối liên hệ giữa sự nghiệp và những trách nhiệm khác trong đời...
Quà tặng cuộc sống #2

Quà tặng cuộc sống #2

Những người bạn nên ghi nhớ trong đời:1. Khi gặp được người mình thật sự yêu thương, hãy cố gắng nắm lấy cơ hội được ở bên người ấy. Bởi nếu người ấy rời xa, có thể mọi thứ sẽ...
Sức mạnh của ý chí

Sức mạnh của ý chí

Một cậu bé được giao nhiệm vụ đến trường sớm để nhóm lò, sưởi ấm phòng học trước khi thầy giáo và các bạn tới. Một buổi sáng, mọi người bàng hoàng phát hiện ngôi trường bốc cháy....
Chén ánh sáng

Chén ánh sáng

Chuyện kể rằng mỗi đứa trẻ khi chào đời đều được trao tặng một chiếc chén Ánh Sáng hoàn hảo. Nếu biết nâng niu và gìn giữ, từ chiếc chén Ánh Sáng ấy sẽ lớn lên sức mạnh, giúp ta...
Dì Honey của tôi

Dì Honey của tôi

Có lẽ dì tôi là một trong những người phụ nữ khó tính nhất mà bạn từng gặp. Giọng nói khàn khàn của dì cứ như tiếng móng tay sắc cào lên bảng đen. Khi nói chuyện với dì, người ta...
Trên cả nỗi đau

Trên cả nỗi đau

Vào một ngày tháng Sáu yên ả năm 1941, tôi được gọi nhập ngũ. Sau đợt huấn luyện, tôi được đưa đến Alaska để phục vụ trong bộ binh. Khi chiến tranh bùng nổ, quân Nhật chiếm quần...
Tình yêu

Tình yêu

Đã một năm kể từ ngày Susan bị mù vì một chẩn đoán sai của bác sĩ. Cô đột ngột bị đẩy vào thế giới bóng tối, đầy giận dữ, tuyệt vọng và mặc cảm. Điều duy nhất giúp cô còn bám víu...
0.29157 sec| 867.719 kb