Cội rễ của sự trưởng thành

Một trong những ký ức thân thương nhất thời thơ ấu của tôi là những lần đi dọc bờ sông rồi ngồi xuống bên mép nước. Ở đó, tôi được tận hưởng sự yên bình và tĩnh lặng, ngắm dòng nước lững lờ trôi, lắng nghe tiếng chim hót và tiếng lá cây xào xạc. Tôi cũng thường nhìn những thân tre oằn mình trước gió rồi bật thẳng trở lại khi cơn gió lặng đi. Khi nghĩ về sức đàn hồi của thân tre, về cách chúng cong xuống rồi trở về vị trí cũ, tôi bắt đầu hình dung đến khái niệm thích ứng. Với con người, thích ứng chính là khả năng phục hồi sau một cú sốc, một nỗi buồn, hay bất cứ trạng thái nào khiến cảm xúc bị kéo căng đến tận cùng.
Bạn đã bao giờ cảm thấy mình gần như gục ngã chưa? Đã bao giờ thấy bản thân tưởng như sắp bị bẻ gãy? Hãy biết ơn vì sau thử thách ấy, bạn vẫn còn tồn tại để kể lại trải nghiệm của mình. Trong những lúc như thế, bạn có thể cảm thấy một trạng thái cảm xúc lẫn lộn đang đe dọa sức khỏe của chính mình. Bạn thấy tinh thần cạn kiệt, cảm xúc bị vắt kiệt, và cơ thể dường như cũng không còn dễ chịu.
Cuộc sống là sự hòa trộn của những thời khắc tươi sáng và những khoảng tối, của hạnh phúc lẫn bất hạnh.
Những bất hạnh tiếp theo có thể khiến bạn gần như gãy đổ, nhưng hãy cố gắng cong mình chịu đựng, đừng để mình bị bẻ gãy. Hãy nỗ lực để hoàn cảnh không thể hạ gục bạn.
Chỉ một chút hy vọng cũng có thể đưa bạn vượt qua những thử thách cam go. Khi còn tin vào ngày mai tươi sáng, hoặc một viễn cảnh tốt đẹp hơn, mọi điều dường như không còn quá tồi tệ. Thử thách ấy rồi cũng sẽ dễ đối mặt hơn, và kết quả cuối cùng sẽ xứng đáng. Nếu đường đời trở nên khắc nghiệt và bạn đang ở thời điểm tưởng như sắp gãy, hãy chứng minh khả năng thích ứng của mình. Hãy giống như những thân tre: cong xuống, nhưng đừng gãy.