Xin cô tha thứ

Suốt mấy năm cấp hai, tôi luôn đứng hạng cuối lớp nên chẳng còn muốn học nữa. Tuy nhiên, ở tuổi ấy dù ở nhà cũng chẳng làm được gì ngoài lêu lổng, nên cậu mợ vẫn cho tôi đến trường như một cách “tống khứ” đứa cháu. Từ ngày ngoại mất, mẹ tôi cũng bặt tăm. Sự ghẻ lạnh cay nghiệt của mợ và những trận đòn của cậu đã biến tôi thành một đứa chai lì, bướng bỉnh, thậm chí “mất dạy” như lời cậu vẫn nói. Nhưng có ai thật sự dạy bảo tôi đâu. Ở lớp, không ai chơi với một thằng vừa nghèo, vừa học dốt, lại hay nổi cáu như tôi. Thầy cô nhắc mãi không được cũng đành bỏ mặc. Nếu ngày đó không có cô, tôi không biết đời mình sẽ đi về đâu.
Lần mò mãi, tôi cũng tìm được chùm mắt mèo trong nghĩa địa để đem về bôi lên ghế của cô ở lớp. Thật lòng tôi không ghét cô. Cô rất xinh lại hiền, nhưng tôi tức vì trận đòn của cậu hôm trước, và tự nhủ sẽ “trả thù” vì cô đã đến nhà méc tội tôi với cậu. Nhìn cô khổ sở đứng ngồi không yên, tôi thấy hả hê. Trước lúc ra khỏi lớp, cô nhìn rất lâu về phía tôi – hình như là vậy – và trong mắt cô như có giọt nước long lanh. Giọng cô nặng trĩu: “Các em còn rất trẻ, sai lầm là điều có thể xảy ra. Nhưng mỗi khi các em sắp làm một điều gì đó, cô xin các em nhớ một điều: cô sẽ buồn lắm!”. Ánh mắt và tấm lòng ấy của cô đã làm thay đổi cuộc đời tôi.
Một mình vừa học vừa làm, chật vật hơn 15 năm với cơm áo gạo tiền, có lúc tôi mệt mỏi đến mức ý nghĩ buông xuôi đã thấp thoáng trong đầu. Nhưng ánh mắt và câu nói ngày xưa của cô lại hiện ra trước mắt tôi. Cả những chén cháo bỏ chút đường vàng vàng, ca nước lạnh trong những đêm tôi co ro học bài ở nhà cô, tất cả đã vực tôi đứng dậy.
Năm 8 tuổi, mẹ tôi lấy chồng khác rồi mãi không trở về. Với tôi, mẹ chỉ là một khái niệm mơ hồ. Người duy nhất tôi kính trọng là cô. Tôi đã quyết tâm rằng một ngày nào đó, khi thành đạt trở về, tôi sẽ quỳ xuống xin lỗi cô, để nói với cô rằng thằng học trò mà cô đã đến nhà không biết bao nhiêu lần, thằng học trò cô phải bảo lãnh với nhà trường để khỏi bị kỷ luật vì hành động vô lễ, thằng đã ngồi suốt năm lớp 9 từ chiều đến 10 giờ đêm ở nhà cô để cô khảo bài, thằng đã trét mắt mèo lên ghế cô và cũng là thằng khóc ròng khi cầm chiếc áo trắng mới tinh cô gửi vào đầu năm lớp 10 – nó đã không phụ lòng cô.
Tôi đã đi hết con đường mà cô mong đợi. Tôi có gần như nhiều thứ trong đời, nhưng mãi mãi lời xin lỗi cô, tôi không còn cơ hội nói ra nữa. Cô đã không chờ được đến ngày tôi có thể nói lời xin lỗi. Mãi đến hết cuộc đời này, tôi vẫn không bao giờ còn cơ hội xin cô tha thứ. Cô giáo của tôi đã đi mãi, rất xa, khi còn rất trẻ.