Cuộc đời buồn tẻ quá
Thời gian gần đây, chị rất mê những bộ phim săn bắt cướp. Anh đưa chị đi xem phim mỗi tuần ba lần vào buổi tối, ở rạp gần nhà. Xem xong phim nào, chị cũng giật mình trong giấc ngủ, hoặc thức dậy giữa đêm rồi hét toáng lên khiến anh cũng bật dậy theo. Bộ phim vừa rồi tác động đến chị mạnh đến mức chị tuyên bố:
– Hôm nay chúng ta sẽ không đi ngủ!
– Thế anh phải ngồi suốt đêm à?
– Em yêu cầu anh đừng để em thức một mình! Anh không được ngủ đâu đấy!
– Thôi được, anh sẽ ngồi với em.
Họ ngồi một lúc, không ai nói gì. Bỗng chị bật phóc dậy, giọng run run thì thầm:
– Anh nghe thấy gì không? Có ai gõ vào cửa sổ nhà ta. Đúng rồi, có người gõ vào cửa sổ!
Anh lắng tai nghe rồi đáp:
– Ồ, mưa rơi đó mà.
Chị thở dài đánh thượt, im lặng một lúc rồi hỏi:
– Anh ơi, anh có kẻ thù nào không?
– Lại còn kẻ thù nào nữa?
– Thì một kẻ nào đó độc ác, nham hiểm, luôn theo dõi anh và chờ dịp trả thù anh ấy mà.
– Anh có làm điều gì xấu với ai đâu mà đáng bị trả thù. Nói chung, anh chẳng có kẻ thù nào hết – anh đáp và bắt đầu ngủ gật.
Chị thất vọng thở dài:
– Hình như ông của anh chết trong một hoàn cảnh bí ẩn, có phải không?
– Ông của anh à? Không! Ông bị đau thận nhiều năm, phải mổ đến ba lần, thậm chí còn phải cắt mất một quả thận. Sau ca mổ, bác sĩ nói: “Ông cụ không sống lâu được đâu!”. Nhưng cụ vẫn sống thêm ba năm nữa, đến 89 tuổi mới mất.
– Nghĩa là ông chết bình thường?
– Tất nhiên.
– Này! Ban nãy từ rạp về, có một gã đi theo sau chúng ta đến tận nhà. Anh có để ý không?
– Không!
– Lẽ nào anh không để ý? Một gã tóc dài, có râu, chắc là râu giả. Gã mặc áo khoác màu đỏ.
– À! Cậu hàng xóm đó mà. Cậu ta cũng xem phim, ngồi ngay ghế phía trước chúng ta.
– Cậu hàng xóm à? Thế mà em cứ tưởng…!
Chị lại thở dài rồi căng tai nghe tiếp:
– Anh có nghe thấy không?
Anh hỏi bằng giọng ngái ngủ:
– Gì cơ?
Chị chỉ tay lên trần:
– Ở trên kia kìa! Có tiếng nhốn nháo, hình như còn có tiếng kêu bị nghẹn lại.
– Em tưởng tượng thôi.
Chị tức giận:
– Không! Rõ ràng có tiếng rú mà!
– Cái ống nước đấy. Nó lúc nào cũng rít lên một chút khi người ta mở vòi.
Chị không cãi nữa, chỉ im lặng. Một lúc sau, thấy anh chìm dần vào giấc ngủ, chị huých vào sườn anh:
– Anh tin chắc là không có ai gõ vào cửa sổ nhà mình chứ?
– Anh xin em! Ai mà gõ được vào cửa sổ tận tầng ba, nhất là nhà mình lại không có ban công, ngay cả cái gờ tường cũng chẳng có!
– Và anh cũng không có kẻ thù?
– Lấy đâu ra kẻ thù?
– Còn ông của anh thì chết vì già?
– Vừa già, vừa bị bệnh thận nữa.
– Còn cái gã khả nghi đi theo sau chúng ta ban nãy, đúng là cậu hàng xóm?
– Chắc trăm phần trăm.
Rồi anh nói tiếp:
– Và một phút trước đây, ở tầng trên không có tiếng nhốn nháo hay tiếng kêu nào cả, chỉ là tiếng rít của ống nước thôi.
Chị kêu lên tuyệt vọng:
– Cuộc sống của chúng ta thế thì buồn tẻ quá nhỉ?! Thôi, đi ngủ thôi.