Con yêu bố

Nằm trên giường bệnh với thân hình vàng vọt, gầy gò, bố tôi như lọt thỏm giữa máy móc y tế và dây truyền tĩnh mạch chằng chịt. Căn bệnh quái ác đã ăn mòn sức khỏe của ông. Ông sụt hơn hai mươi ký, người gầy rộc đi. Nhìn ông lúc này, không ai có thể hình dung bố tôi từng là một người đàn ông cao to, lực lưỡng.
Cha tôi mắc ung thư tuyến tụy, một dạng ung thư ác tính. Bệnh viện nói họ đã làm tất cả những gì có thể, nhưng vô ích. Hóa trị cũng như xạ trị đều không còn tác dụng trước tế bào ung thư đang lan nhanh trong cơ thể ông. Ông chỉ có thể sống thêm từ ba đến sáu tháng nữa. Hy vọng phục hồi của ông quá mong manh và mờ nhạt.
Vài ngày sau, khi bố đang ngồi trên giường, tôi đến gần và nói:
– Bố ơi, con đã biết rõ tình trạng sức khỏe của bố. Đến bây giờ con mới chợt nhận ra con yêu bố nhiều biết bao!
Rồi tôi nghiêng người về phía trước, vòng tay ôm lấy thân hình gầy gò của bố. Thế nhưng tay và vai ông bỗng cứng đờ.
– Ôi, bố! Con thật sự muốn được ôm bố!
Trong thoáng chốc, nét sững sờ hiện lên trong mắt bố tôi. Cũng dễ hiểu, vì từ trước đến nay, việc thể hiện tình cảm, suy nghĩ và cảm xúc gần như chưa từng tồn tại trong quan hệ giữa hai bố con tôi.
Tôi đỡ bố ngồi thẳng hơn một chút để có thể vòng tay quanh người ông, rồi khẽ ghì ông lần nữa. Nhưng dù tôi cố gắng, bố vẫn gồng cứng hơn trước. Bỗng những oán hận cũ, vốn ẩn sâu bấy lâu, lại trào lên trong lòng tôi. Bao nhiêu năm qua, tôi vẫn oán trách sự nghiêm khắc và lạnh nhạt của bố. Tôi từng giận dỗi và tự nói với mình rằng: “Đấy, bố có quan tâm, có yêu thương gì mình đâu!”.
Nhưng lúc này đã khác. Tôi hiểu rằng không chỉ tôi đang cho bố một cơ hội, mà đây cũng là một lối mở cho chính bản thân tôi. Bố tôi mang đậm tính cách Đức: nghiêm khắc, khó khăn nhưng đầy tinh thần trách nhiệm. Có lẽ từ nhỏ, ông đã được dạy phải đóng kín tâm hồn, giấu đi cảm xúc để trở thành một người đàn ông đúng nghĩa. Còn giờ đây, tôi muốn phá vỡ bức tường ấy, muốn bước vào thế giới bên trong ông. Dù thật khó khăn để bắt đầu, tôi vẫn muốn nói cho cha biết tôi lo lắng, quan tâm và yêu ông nhiều đến nhường nào.
Tôi gạt bỏ thói quen hờn trách bố đã ăn sâu trong suy nghĩ, sẵn sàng đối diện với một thử thách rất đời thường: thể hiện tình cảm với chính cha mình. Tôi chỉ cho bố biết thế nào là một cái ôm. Và trong khoảnh khắc tôi nép vào lòng ông, khi đôi tay ông vụng về ghì nhẹ lấy tôi, cảm giác “được yêu thương” như những gợn sóng lăn tăn lan khắp tâm hồn tôi.
Suốt nhiều năm, bố và tôi chỉ chào nhau lạnh nhạt, khách sáo bằng một cái bắt tay cùng vài câu quen thuộc: “Chào bố, bố khỏe không?”, “Con thế nào rồi?”. Nhưng giờ đây mọi chuyện đã khác. Cả bố lẫn tôi đều bắt đầu mong đợi những phút giây gần gũi ấy. Có lẽ chính khi bố cảm nhận được cảm giác “được yêu thương”, điều gì đó đã chạm vào ông, khiến ông bắt đầu đáp lại sự âu yếm của tôi bằng chút lúng túng, rụt rè và ngượng ngập.
Dĩ nhiên, phải mất nhiều tháng sau sự cứng nhắc cố hữu của bố mới dần phai nhạt, để ông có thể cho phép cảm xúc của mình bộc lộ qua đôi tay ôm lấy tôi. Tôi không trách ông, mà luôn cổ vũ và ủng hộ. Dù sao, ông cũng đang cố gắng từ bỏ một thói quen đã theo mình suốt cả đời. Hãy để thời gian giúp tôi làm điều đó.
Cứ như vậy, quan hệ giữa chúng tôi dần dần cải thiện rõ rệt. Những cảm xúc quan tâm và lo lắng xuất hiện ngày một nhiều hơn. Đến cái ôm lần thứ hai trăm, lần đầu tiên trong đời, bố tự mình nói câu mà suốt đời tôi không bao giờ quên: “Bố yêu con!”.