Di sản của cha

Khi còn trẻ, Al vừa là một nghệ sĩ, vừa là một người thợ gốm. Anh từng có một mái ấm rất hạnh phúc bên người vợ yêu thương và hai cậu con trai. Một đêm, cậu con trai lớn của anh đau bụng dữ dội. Al và vợ chỉ nghĩ đó là cơn đau thông thường ở trẻ nhỏ nên không quá chú ý. Nhưng ngay trong đêm ấy, cơn đau ruột thừa cấp tính đã cướp đi đứa con mà anh hết mực thương yêu.
Al đau đớn khôn nguôi, bởi anh biết nếu mình quan tâm hơn một chút và nhận ra dấu hiệu nguy hiểm sớm hơn, có lẽ anh đã cứu được con. Cảm giác tội lỗi đeo bám khiến sức khỏe anh ngày càng suy sụp. Người vợ vì quá đau buồn đã rời bỏ anh, để lại đứa con nhỏ mới sáu tuổi. Al tìm đến cà phê và men rượu như một cách trốn chạy nỗi mất mát, rồi dần dần trở thành người nghiện rượu. Anh đánh mất tất cả: gia đình, bạn bè, người thân, công việc và cả những tác phẩm nghệ thuật của mình. Một năm sau, Al qua đời cô độc trong căn phòng nhỏ.
Khi nghe tin Al mất, tôi cũng như nhiều người khác đã khinh miệt một người để sai lầm hủy hoại cả cuộc đời mình. Tôi thầm nghĩ: “Thật uổng phí cho một con người tài năng”.
Thời gian trôi qua, tôi bắt đầu nhìn lại những phán xét của mình. Ernie, cậu con trai của Al, nay đã trở thành một người đàn ông thành đạt, tận tụy và dễ mến với tất cả những ai từng tiếp xúc. Khi nhìn cách Ernie yêu thương các con, tôi có cảm giác anh đã được thừa hưởng điều ấy từ một người nào đó.
Một ngày nọ, có dịp trò chuyện với Ernie, tôi hỏi: “Làm sao anh có thể trở thành một người cha tuyệt vời với các con mình như vậy, trong khi cha anh lại...?”
Ernie im lặng một lát rồi nói: “Trong ký ức của tôi, từ khi còn rất nhỏ cho đến lúc cha qua đời, tối nào cha cũng vào phòng, hôn tôi và nói: ‘Cha rất yêu con, con trai ạ!’”.
Nước mắt tôi cứ thế lưng tròng. Tôi nhận ra mình đã quá nông cạn khi kết tội Al. Anh không để lại cho con tài sản vật chất nào, nhưng dù đau đớn và tuyệt vọng vì lỗi lầm, tình yêu anh dành cho con vẫn vô cùng lớn lao. Anh đã trao lại cho con trai mình một di sản vô giá: di sản của tình thương yêu.