Điểm tựa

Trong buổi trò chuyện thân mật ở tiết học cuối năm với lớp sinh viên sắp ra trường, một sinh viên hỏi thầy rằng điều quan trọng nhất trong cuộc sống mà con người cần gìn giữ là gì. Người thầy nhìn cả lớp rồi hỏi lại:
- Câu hỏi của em rất hay. Vậy theo các em, điều gì là quan trọng nhất?
Nhiều ý kiến được đưa ra: tình yêu, tình bạn, nghị lực, ý chí, chữ tâm, chữ nhẫn, danh dự... Ai cũng có một câu trả lời riêng.
Khi cả lớp đã yên lặng, người thầy bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài rồi chậm rãi nói:
- Cuộc sống phía trước các em sẽ rất rộng mở và đầy bất ngờ. Không ai có thể biết chắc điều gì đang chờ mình: niềm vui hay nỗi buồn, thành công hay thất bại, may mắn hay bất hạnh. Nếu mọi thứ đều biết trước, cuộc sống sẽ mất đi phần thú vị của nó. Nhưng có một điều mỗi người cần luôn giữ lấy, đó là điểm tựa - một điểm tựa tinh thần vô hình. Điểm tựa ấy có thể rất giản dị và thân thương trong ký ức: mái trường thuở nhỏ, ánh mắt của một người bạn đã xa, một bài hát yêu thích, một câu chuyện xưa, bóng dáng mẹ hiền hay một người thân yêu nhất. Theo năm tháng, những ký ức ấy trở thành niềm tin. Mỗi khi gặp khó khăn, ta lại nghĩ về chúng để biết mình nên làm gì và phải sống như thế nào. Điểm tựa ấy cho ta nghị lực, ý chí, giúp ta cảm nhận cuộc sống và tình yêu một cách trọn vẹn. Nó tiếp thêm sự kiên trì và sức mạnh để ta vượt qua thử thách. Điểm tựa đó sẽ không phai mờ theo thời gian, mà giúp các em nhận ra đúng về bản thân và những điều đang diễn ra quanh mình. Ký ức ấy cần được nuôi dưỡng, gìn giữ hơn bất cứ điều gì khác.
Lời dạy giản dị của thầy năm ấy đã theo tôi suốt nhiều năm sau khi ra trường. Cuộc sống đổi thay không ngừng, tôi trải qua nhiều công việc khác nhau, có những thành công và cũng có không ít thất bại. Có lúc mất phương hướng, tôi từng cố tìm cho mình một điểm tựa mới. Nhưng cuối cùng, tôi hiểu rằng điểm tựa tinh thần ban đầu mới thật sự là của riêng mình và vô cùng quan trọng. Chính nhờ điểm tựa ấy, tôi đã bước ra khỏi những ngày tháng u ám, tìm lại ý nghĩa, niềm tin trong cuộc sống và tìm lại chính mình. Tôi cũng nhận ra rằng không ai có thể lấy điểm tựa của người khác làm điểm tựa cho mình. Xin cảm ơn Thầy! Hôm nay, tôi viết lại câu chuyện này để chia sẻ với tất cả các bạn.