Điều kỳ diệu

Người đàn ông trông coi một nghĩa trang vắng vẻ thường nhận được một tấm ngân phiếu vào đầu mỗi tháng từ một phụ nữ giàu có sống ở thành phố gần đó. Số tiền ấy dùng để mua hoa tươi đặt lên mộ con trai bà, người đã mất trong một tai nạn xe hơi vài năm trước.
Một hôm, một chiếc xe hơi sang trọng chạy vào nghĩa trang và dừng trước căn nhà quản lý phủ đầy dây thường xuân. Ngồi phía sau xe là một phụ nữ lớn tuổi, gương mặt tái nhợt, đôi mắt nhắm hờ.
Người lái xe nói với người trông coi nghĩa trang: “Bà đây rất mệt nên không thể đi bộ. Xin ông đi cùng chúng tôi đến mộ con trai bà. Đó là lời khẩn cầu của bà. Ông thấy đấy, bà yếu lắm rồi, và bà nhờ tôi, với tư cách một người bạn lâu năm, đưa bà đến đây để nhìn mộ con trai lần cuối”.
- Đây có phải là bà Wilson, người gửi tiền mua hoa đặt lên mộ con trai hàng tháng không? - Ông hỏi.
Người lái xe gật đầu.
Ông lên xe, ngồi phía sau người phụ nữ. Bà rất yếu. Trên khuôn mặt bà, đôi mắt đen buồn bã như chất chứa một nỗi đau dài lâu và đầy thống khổ.
- Tôi là Wilson. - Người phụ nữ thều thào. - Suốt hai năm qua, mỗi tháng tôi đều...
- Vâng, tôi biết. Tôi đã làm đúng theo yêu cầu của bà. - Ông lập tức đáp.
Bà tiếp lời: “Hôm nay tôi đến đây vì bác sĩ nói tôi chỉ còn sống được vài tuần. Tôi không tiếc nuối gì khi phải ra đi, vì tôi thấy trên đời này chẳng còn điều gì đáng để sống. Nhưng trước khi chết, tôi muốn đến nhìn con mình lần cuối và thỏa thuận với ông về việc tiếp tục đặt hoa lên mộ nó”.
Bà dường như đã kiệt sức. Nỗ lực nói ra những điều còn day dứt đã làm cạn dần sức lực của bà. Chiếc xe rẽ vào con đường nhỏ trải sỏi dẫn đến ngôi mộ. Khi đến nơi, người phụ nữ dùng chút sức còn lại nâng người lên, nhìn qua cửa sổ về phía mộ con trai. Không một tiếng động nào vang lên trong khoảnh khắc thiêng liêng ấy, chỉ có tiếng chim chiêm chiếp quanh những ngôi mộ.
Cuối cùng, người quản trang lên tiếng: “Thưa bà, tôi vẫn luôn thấy tiếc vì bà cứ gửi tiền đến để đặt hoa lên ngôi mộ ấy”.
Ban đầu, người phụ nữ dường như không chú ý. Nhưng rồi bà chậm rãi quay lại, thì thào: “Tiếc ư? Ông có hiểu điều ông vừa nói không? Con trai tôi...”
Ông từ tốn đáp: “Vâng, tôi biết đó là mộ con trai bà. Nhưng bà xem, tôi cũng tham gia một nhóm từ thiện. Hàng tuần, chúng tôi đến thăm bệnh viện, trại tị nạn và nhà tù. Những người còn sống ở đó mới cần được động viên, và phần lớn họ đều rất thích hoa. Họ có thể ngắm hoa và ngửi hương hoa. Còn ngôi mộ...” Ông ngừng lại rồi nói tiếp: “Ở đó không còn ai sống, cũng không ai có thể ngắm nhìn hay tận hưởng vẻ đẹp của những bông hoa”. Giọng ông bỗng như nghẹn lại.
Người phụ nữ không trả lời, chỉ tiếp tục nhìn về mộ con trai. Mãi sau, bà mới ra hiệu cho tài xế đưa xe quay lại căn nhà quản lý nghĩa trang. Ông bước xuống xe, không ai nói thêm lời nào. Ông tự hỏi liệu mình có xúc phạm bà không. Có lẽ ông không nên nói những điều ấy.
Thế nhưng vài tháng sau, ông vô cùng ngạc nhiên khi người phụ nữ lớn tuổi ấy lại đến thăm. Lần này không có người lái xe. Chính bà tự lái xe đến. Ông gần như không tin vào mắt mình.
Bà nói với ông: “Ông đã đúng. Vì thế tôi không gửi ngân phiếu đến đây nữa. Tôi không thể quên những lời ông nói. Tôi đã bắt đầu mua hoa gửi tặng các bệnh nhân trong bệnh viện và các cụ già ở viện dưỡng lão, những người hoàn toàn xa lạ với tôi. Tôi thấy vui khi nhìn họ thưởng thức những bông hoa. Điều đó khiến họ hạnh phúc, và hơn thế nữa, tôi cũng hạnh phúc”.
Bà nói tiếp: “Các bác sĩ không biết điều kỳ diệu nào đã khiến tôi khỏe lại, nhưng tôi thì biết”.