7 trắng, 4 đỏ, 2 xanh

Tôi tin rằng mỗi vật quanh ta đều cất giữ một kỷ niệm nào đó. Kỷ niệm sâu sắc nhất của tôi được gìn giữ trong chiếc hộp sắt cũ đặt trên kệ sách. Đó là chiếc hộp tôi thường mở ra mỗi khi muốn tìm lại chút buồn vui của ngày xưa cho riêng mình.
Đó là kỷ niệm về mối tình đầu chân thành của tôi với một cô gái Nhật Bản tên Hitomi, nghĩa là Thanh Khiết. Tôi không biết phải dùng ngôn từ nào để diễn tả hết vẻ đẹp của nàng. Năm ấy, tôi 26 tuổi, còn nàng 21. Hitomi cao ráo, thon thả, mái tóc đen mượt, nổi bật với vẻ đẹp cân đối và hài hòa. Nhưng điều tôi nhớ nhất là đôi mắt nàng. Mỗi lần Hitomi nhìn tôi, tôi có cảm giác tâm hồn mình được truyền thêm một nguồn năng lượng mới mẻ và mãnh liệt. Và tôi đã yêu. Hitomi là cô gái sống nội tâm, giàu tình cảm, mỗi ngày với nàng dường như đều đặc biệt và quan trọng. Sau này, tôi mới hiểu vì sao.
Một tháng sau khi quen nhau, nàng trao cho tôi một gói nhỏ bọc trong chiếc khăn tay và nói:
- Em có quà cho anh đây.
Tôi mở ra và ngạc nhiên trước những gì nhìn thấy: một chiếc hộp sắt cũ, trên nắp là hình một đám cưới, có vẻ được chụp từ sáu mươi năm trước.
- Cảm ơn em! - Tôi nói với vẻ đùa cợt, nhưng nàng vẫn hoàn toàn nghiêm túc.
- Anh mở nó ra đi.
Những gì bên trong càng khiến tôi sửng sốt: lòng hộp được dát một lớp vàng sáng lấp lánh.
- Mỗi tháng bên nhau, em sẽ đặt vào hộp một mảnh giấy trắng. - Nàng giải thích. - Những lúc giận hờn, em sẽ đặt vào hộp một mảnh giấy màu đỏ; còn nếu ngược lại, đó sẽ là màu xanh. Sau một năm, em sẽ treo chiếc hộp lên cây cầu nguyện ở đền Nishiohama. Trời Phật sẽ phù hộ cho tình yêu của chúng mình. Một ngày nào đó khi nhìn lại, anh và em sẽ biết tình yêu của mình đã được thể hiện ra sao.
Khoảng giữa năm thứ ba từ khi chúng tôi yêu nhau, Hitomi lâm bệnh. Nàng biết sức khỏe mình không tốt nhưng vẫn khuyên tôi đừng lo. Cha mẹ nàng buộc nàng nhập viện. Vài tuần sau, tôi mới được phép vào thăm.
Tôi nhẹ nhàng hôn lên môi Hitomi. Nàng mỉm cười rồi chỉ vào mấy mảnh giấy trắng trên kệ:
- Em muốn đem chúng đến cho anh nhưng em không đi được, tiếc quá. Anh đặt chúng vào hộp giúp em nhé.
Nước mắt tôi trào ra. Tôi hôn lên trán nàng rồi lặng nhìn làn da xanh xao, nhợt nhạt sau nhiều lần hóa trị. Giờ đây, tôi thật sự hiểu lòng nàng. Một dự cảm chia lìa làm tim tôi đau nhói.
Hitomi mất sau đó hai ngày. Dù thế nào đi nữa, tôi vẫn tin bằng một niềm tin bất diệt rằng nàng là của tôi và mãi mãi là của tôi mỗi khi tôi mở chiếc hộp sắt cũ này. Không ai hiểu hết ý nghĩa lớn lao của nó ngoài tôi và nàng. Về sau, khi có ai hỏi về mối quan hệ giữa tôi và Hitomi, tôi chỉ trả lời: “7 trắng, 4 đỏ và 2 xanh”.