Cái hố trên đường

Đang bước đi trên phố, vì không chú ý, tôi rơi tõm xuống một cái hố sâu. Dưới hố tối om. Loay hoay mãi, tôi mới trèo lên được. Vừa mệt vừa tức, tôi thầm rủa cái hố: “Tại mày nằm ngay giữa đường tao đi, làm tao mất thời gian, bẩn hết người và trầy cả tay chân”.
Lần khác, tôi lại xuống phố và vẫn đi trên con đường cũ. Từ xa, tôi đã nhìn thấy cái hố đáng ghét ấy. Thế nhưng không hiểu sao khi đến gần miệng hố, tôi vẫn sẩy chân rơi xuống. Cái hố vẫn tối tăm và đáng ghét, nhưng lần này tôi trèo lên nhanh hơn. Và tất nhiên, tôi vẫn nghĩ: “Không phải lỗi tại tôi”.
Cũng trên con đường đó, cái hố lại khiến tôi sụp xuống thêm một lần nữa. Thật tệ, vì chuyện ấy đã trở thành thói quen mất rồi. Tôi nhanh chóng trèo lên được. Lần này, có lẽ lỗi là ở tôi.
Hôm qua, tôi lại đi qua con đường có cái hố ấy. Tập trung chú ý, tôi cẩn thận đi vòng qua rồi quay lại nhìn nó một cách thú vị: “Thế là tao biết mày rồi!”
Hôm nay, tôi dạo phố nhưng không đi con đường cũ nữa. Tôi chọn một con đường mới, bằng phẳng và sáng sủa hơn.
Cuộc sống luôn có thử thách và thất bại. Hãy dũng cảm khám phá, nhìn nhận bài học từ những lần vấp ngã để vượt qua và quyết tâm chinh phục những con đường của đời mình.