Chẳng phải tất cả chúng ta đều thế sao?

Chẳng phải tất cả chúng ta đều thế sao?

Buổi chiều hôm ấy, sau khi rửa xe xong, tôi đậu xe trước khu phố đi bộ và lau xe trong lúc chờ đón vợ tan sở. Một người lang thang tiến lại gần tôi. Nhìn dáng vẻ bên ngoài, có thể thấy anh ta không nhà, không xe, không tiền và cũng không có quần áo sạch sẽ. Có lúc người ta hào phóng, nhưng cũng có lúc người ta chỉ muốn được yên. Và lúc ấy, tôi thật sự không muốn bị làm phiền.

Tôi mong anh ta đừng hỏi xin tiền. Quả thật, anh ta không xin. Anh đến ngồi trên lề đường trước trạm xe buýt, trông có vẻ cũng chẳng đủ tiền đi xe. Vài phút sau, anh nói: “Xe của ông đẹp quá”. Dù quần áo rách rưới, anh ta trông vẫn khá đàng hoàng. Tôi cảm ơn rồi tiếp tục lau xe.

Anh ngồi im lặng nhìn tôi lau chùi. Anh không mở lời xin tiền như tôi đã nghĩ. Một tiếng nói bên trong thôi thúc tôi hỏi xem anh có cần giúp gì không, và tôi chắc rằng câu trả lời sẽ là có.

Cuối cùng, tôi không kìm được và hỏi: “Anh có cần giúp gì không?” Người lang thang đáp lại bằng một câu đơn giản nhưng sâu sắc đến mức tôi không bao giờ quên. Chúng ta thường đi tìm sự thông thái ở những vĩ nhân, những người thành đạt hay những người học rộng. Khi hỏi anh ta, tôi chỉ chờ một bàn tay cáu bẩn xòe ra. Nhưng anh đã nói một câu khiến tôi sững người: “Chẳng phải tất cả chúng ta đều thế sao?”

Quả thật, tôi cũng như vậy, cũng có lúc cần được giúp đỡ. Có thể không phải là tiền vé xe buýt, một bữa ăn hay chỗ ngủ, nhưng tôi vẫn cần sự giúp đỡ. Tôi rút ví, đưa cho người lang thang số tiền không chỉ đủ mua vé xe mà còn đủ cho một bữa ăn no và một nơi trú thân trong ngày.

Đến bây giờ, tôi vẫn thấy lời anh nói rất đúng. Dù bạn có nhiều đến đâu, thành công như thế nào, bạn vẫn cần nhận sự giúp đỡ. Dù bạn có ít hay đang nặng trĩu âu lo, bạn vẫn có thể cho đi, dù chỉ là một lời khen hay một lời hỏi thăm.

Có những người nhìn bề ngoài có vẻ đủ đầy, nhưng biết đâu họ đang chờ bạn chia sẻ điều mà họ còn thiếu. Một cách nhìn khác về cuộc sống, một lần chiêm ngưỡng cái đẹp, một khoảnh khắc được nghỉ ngơi giữa những bận rộn thường ngày, tất cả đều có thể giúp ta cảm nhận rõ hơn ý nghĩa thật sự của cuộc sống.

Chẳng phải tất cả chúng ta đều cần được giúp đỡ sao?

Xem thêm Quà tặng cuộc sống

Ba mươi năm cho một giấc mơ!

Ba mươi năm cho một giấc mơ!

Đầu thập niên 50, tại một thị trấn nhỏ ở miền Nam California, có một cô bé mười tuổi thường xuyên đến thư viện đọc sách. Trong lúc chờ người thủ thư già đóng dấu hẹn ngày trả sách,...
Chú mèo hạnh phúc

Chú mèo hạnh phúc

Chú mèo con cứ đùa nghịch với chiếc đuôi của mình. Không biết bao nhiêu lần nó cố vờn bắt cho được cái đuôi ấy, nhưng lần nào cũng thất bại. Cuối cùng, mệt mỏi và chán nản, nó...
Điểm sáng sau thất bại

Điểm sáng sau thất bại

Thomas Edison đã thử nghiệm hơn 2.000 chất liệu khác nhau để chế tạo dây tóc cho bóng đèn điện. Sau bao vất vả và một thời gian dài, ông vẫn chưa tìm được chất liệu phù hợp. Người...
Nỗi đau

Nỗi đau

Bà là một góa phụ lớn tuổi. Chồng bà đã qua đời sau một tai nạn xe hơi. Từ đó, bà sống khép kín, không khóc than, cũng không tâm sự với bất kỳ ai về cái chết của chồng. Hầu như...
Cái giá của ước mơ

Cái giá của ước mơ

Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo, có sáu anh trai và ba chị em gái. Nhà tôi chẳng có tài sản gì đáng giá, nhưng lúc nào cũng đầy ắp tình thương và sự quan tâm. Tôi sống hòa...
Liều thuốc Hy Vọng

Liều thuốc Hy Vọng

Một buổi sáng, khi đang dùng điểm tâm, tôi tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa hai bác sĩ điều trị bệnh ung thư. Một vị bác sĩ tâm sự: – Anh biết không, tôi thật sự không hiểu...
Hãy là chính mình #2

Hãy là chính mình #2

Một ngày nọ, một cậu bé đứng tựa vào gốc cây to xù xì, thì thầm hỏi: – Thần cây ơi! Thần cây hãy chỉ cho con cách làm ba mẹ vui lòng mà con vẫn được là chính mình? Thần cây đáp: –...
Thế nào là người có văn hoá?

Thế nào là người có văn hoá?

1. Khi chỉnh ảnh, chủ động tẩy mụn cho cả bạn mình. 2. Sau khi chia tay, không bêu xấu đối phương. 3. Trong túi luôn có kẹo cao su, giữ hơi thở thơm tho. 4. Khi chép bài của bạn,...
0.27141 sec| 868.125 kb