Những bông hồng cho Hoa Hồng

Cô tên là Hoa Hồng và đẹp như chính cái tên của mình. Hoa hồng đỏ là loài hoa cô yêu thích nhất. Mỗi năm vào ngày Valentine, anh đều tặng cô những đóa hồng rực rỡ được gói thật đẹp bằng ruy băng đủ màu, kèm theo những tấm thiệp xinh xắn ghi lời yêu thương. Tất nhiên, lời yêu thương mỗi năm lại khác. Có lần anh viết: “Hôm nay anh yêu em nhiều hơn ngày này năm ngoái”. Cách anh tặng hoa cũng rất đặc biệt. Cứ đúng giữa trưa ngày Valentine, chuông cửa vang lên và một bó hồng đỏ thắm được đặt ngay trên bậc thềm. Anh đã yêu cầu tiệm hoa gần nhà làm như vậy mỗi năm, và điều ấy luôn được thực hiện đúng từ ngày họ cưới nhau.
Nhưng cuộc sống luôn có những đổi thay bất ngờ. Anh mất trước ngày Valentine một tuần. Cô đã trải qua một tuần khủng khiếp. Vậy mà đúng giữa trưa ngày Valentine năm ấy, cô vẫn nhận được một bó hồng đặt trước cửa, kèm theo tấm thiệp như mọi năm. “Có lẽ anh đã đặt ở tiệm hoa trước khi mất”, cô thầm nghĩ. Anh vốn luôn có thói quen sắp xếp mọi việc từ trước. Cô cẩn thận cắt tỉa những cành hồng, cắm vào chiếc bình đẹp nhất, đặt trước chân dung anh và lặng lẽ ngắm nhìn. Lần đầu tiên trong đời, cô mong ngày Valentine trôi qua thật nhanh.
Một năm trôi qua. Hoa Hồng không thể hình dung nổi mình đã sống một năm ấy như thế nào: cô đơn, buồn tủi và còn hơn thế nữa. Rồi đến ngày Valentine, chuông cửa lại vang lên, và bó hồng lại xuất hiện đúng nơi quen thuộc, vào đúng giờ quen thuộc.
Ôm bó hoa trên tay, gương mặt cô chuyển từ ngạc nhiên sang giận dữ. Cô nhấc điện thoại gọi đến tiệm hoa: “Ông có thể giải thích vì sao năm nay vẫn có một bó hồng xuất hiện trước cửa nhà tôi không? Tại sao lại có người đùa giỡn trên nỗi đau của tôi như vậy?” Giọng Hoa Hồng nghẹn lại, cố kìm tiếng nấc.
Ông chủ tiệm hoa dịu dàng nói: “Tôi biết chồng cô đã ra đi hơn một năm. Tôi cũng biết cô sẽ gọi để hỏi vì sao. Những bông hoa cô vừa nhận đã được trả tiền trước. Chồng cô luôn sắp xếp mọi việc chu đáo. Ông ấy đã trả tiền cho tất cả những bó hoa cô sẽ nhận được vào mỗi năm sau. Còn một điều nữa tôi nghĩ cô nên biết: tấm thiệp kèm theo bó hoa là do chính tay ông ấy viết từ một năm trước”.
Hoa Hồng cảm ơn người chủ tiệm hoa, gác máy rồi bật khóc. Tay cô run run mở tấm thiệp nhỏ. “Em yêu! Anh biết đã tròn một năm từ ngày anh ra đi. Anh hy vọng em đã không quá khó khăn để vượt qua quãng thời gian ấy. Anh biết em rất cô đơn và đau buồn. Anh yêu em nhiều hơn tất cả những gì anh có thể nói. Em là một người vợ tuyệt vời. Anh biết mới chỉ một năm thôi, nhưng mong em hãy cố gắng đừng buồn. Hoa hồng sẽ được gửi đến em vào ngày Valentine hằng năm. Khi cầm hoa trong tay, mong em hãy nghĩ đến những điều hạnh phúc và những gì chúng ta từng được ban tặng. Anh luôn yêu em. Em phải tiếp tục sống. Hãy tìm niềm vui cho mình, em nhé. Anh biết điều đó không dễ, nhưng anh hy vọng em sẽ làm được. Những bó hoa ấy chỉ ngừng xuất hiện khi em không mở cửa, khi người giao hoa bấm chuông mà không còn ai trả lời. Người giao hoa sẽ đến năm lần trong ngày, phòng khi em vắng nhà. Nhưng sau lần cuối cùng, anh ấy sẽ hiểu và mang bó hồng đến nơi em đã chỉ dẫn, nơi em đến để ở bên anh thêm một lần nữa”.