Chuyện về một cành nho

Một cành nho mảnh mai lớn lên nhờ dòng nước khoáng tinh khiết từ lòng đất. Nó trẻ trung, khỏe mạnh và đầy sức sống. Nó rất tự tin vì tin rằng mình có thể dựa vào chính bản thân để lớn lên.
Nhưng một ngày kia, bão lốc kéo đến. Gió thổi dữ dội, mưa rơi không dứt, cành nho bé nhỏ bị quật ngã. Nó rũ xuống, yếu ớt và đau đớn. Cành nho kiệt sức. Thật tội nghiệp! Bỗng nó nghe thấy tiếng gọi của một cành nho khác: “Hãy lại đây và nắm lấy tay tôi”.
Cành nho do dự trước lời đề nghị ấy. Từ trước đến giờ, nó đã quen tự mình vượt qua mọi khó khăn. Nhưng lần này, nó thật sự đã đuối sức.
Nó ngước nhìn cành nho kia bằng ánh mắt e dè và hoài nghi. “Bạn đừng sợ, chỉ cần quấn những sợi tua của bạn vào tôi, tôi sẽ giúp bạn đứng thẳng dậy giữa mưa bão”, cành nho kia nói. Và cành nho bé nhỏ đã làm theo.
Gió vẫn gào thét, mưa vẫn tầm tã, tuyết lạnh vẫn ập đến. Nhưng cành nho bé nhỏ không còn cô độc nữa, nó đã cùng chịu đựng với những cành nho khác. Dù bị gió thổi lắc lư, chúng vẫn tựa vào nhau, vững vàng như không còn sợ điều gì.
Có những khó khăn ta có thể vượt qua bằng sức lực của chính mình. Nhưng cũng có những thử thách lớn mà ta chỉ có thể đi qua nhờ tình yêu thương, sự gắn bó, đồng lòng và sẻ chia, giống như những cành nho nhỏ bé ấy.