Nguồn sáng

Hơn năm năm qua, cứ mỗi dịp cuối tuần, tôi lại lái xe đến thăm bà như một thói quen. Cũng từng ấy thời gian, bà tôi sống trong nỗi đau buồn triền miên. Ông tôi qua đời sau hơn năm mươi năm chung sống với bà. Từ đó, bà cảm thấy cô độc và đau khổ khi phải một mình đi tiếp quãng đời còn lại.
Một buổi chiều, tôi đến thăm bà và vẫn nghĩ bà sẽ lặng lẽ chìm trong suy tư như thường lệ. Nhưng thật bất ngờ, bà đón tôi bằng một nụ cười rạng rỡ. Tôi chưa kịp hỏi về sự thay đổi ấy thì bà đã lên tiếng.
- Cháu muốn biết vì sao bà lại như thế này, đúng không?
- Cháu cũng đang định hỏi bà đây. - Tôi thừa nhận. - Điều gì đã làm bà vui vẻ như vậy? Điều gì khiến bà nghĩ khác đi?
- Vì tối qua bà đã tìm được câu trả lời. - Bà tâm sự. - Cuối cùng bà đã hiểu mong ước của ông là gì.
- Là gì vậy bà? - Tôi thật sự bị cuốn hút.
Như thể sắp tiết lộ một bí mật lớn lao, bà hạ thấp giọng, nghiêng người về phía trước trên chiếc xe lăn và nhẹ nhàng nói: “Ông cháu đã giúp bà hiểu được bí mật của cuộc đời này. Đó là tình yêu cuộc sống. Vì thế mà cuộc sống của ông luôn nhẹ nhàng. Bà cũng có lúc cảm nhận được điều ấy, nhưng bà chưa thật sự sống vì nó. Bà luôn mang theo quá nhiều gánh nặng và lo lắng. Bà đã không chịu đặt chúng xuống để cùng ông tận hưởng cuộc sống”.
Bà ngừng lại, suy nghĩ một lát rồi tiếp: “Suốt thời gian qua, bà cứ nghĩ mình đang bị trừng phạt vì một điều gì đó. Nhưng tối qua, bà nhận ra ông ra đi và muốn bà ở lại để tiếp tục cảm nhận, tận hưởng cuộc sống này. Dù ông ở xa, ông vẫn sẽ giúp bà”.
Từ ngày đó, mỗi lần thăm bà đều trở thành một cuộc phiêu lưu mới. Bà chia sẻ với tôi đủ câu chuyện về mục tiêu mới của mình. Bà muốn tôi đưa bà đi thăm một người bạn cũ, nhờ tôi mua chiếc đĩa nhạc mà ông bà từng nghe, hay hỏi han công việc của tôi. Bà làm tôi hết sức ngạc nhiên. Có lần tôi đến, bà vỗ tay vào thành xe lăn đầy phấn chấn và nói: “Cháu sẽ không đoán được sáng nay bà đã làm gì đâu!”
Rồi bà hào hứng kể: “Sáng nay, cậu của cháu rất bối rối và tức giận với bà vì một việc bà làm. Bà không hề ngần ngại, bà đón nhận sự tức giận ấy bằng tình thương và gửi trả lại bằng niềm vui”. Mắt bà lấp lánh. “Thật thú vị, cơn tức giận của cậu cháu đã tan biến”.
Dù tuổi tác và thời gian vẫn âm thầm tiếp tục cuộc hành trình nghiệt ngã, cuộc sống của bà lại trở nên tươi trẻ. Bà tiếp tục thực hành những bài học về tình yêu cuộc sống. Bà có một mục tiêu ý nghĩa để sống và một lý do để tiếp tục tồn tại trong suốt bảy năm sau đó.
Những ngày cuối đời, bà tôi phải nằm viện. Một hôm, khi tôi bước đến phòng bà, cô y tá nhìn vào mắt tôi và nói: “Bà của em là một người rất đặc biệt, em biết không... Bà là nguồn sáng tỏa ra cho tất cả chúng tôi nhờ sự lạc quan và yêu đời hiếm có”.