Giá trị của sự quan tâm

Một cô giáo dạy trung học ở New York muốn khích lệ học sinh của mình. Cô gọi từng em lên đứng trước lớp và nói với mỗi học trò rằng các em đã tạo ra sự khác biệt như thế nào đối với cô và với cả lớp. Sau đó, cô trao cho mỗi em một chiếc nơ xanh, trên đó in dòng chữ: “Tôi đã làm nên sự khác biệt”.
Tiếp đó, cô tổ chức một chương trình để học sinh hiểu về ảnh hưởng của sự công nhận. Cô đưa cho mỗi em thêm ba chiếc nơ danh dự và hướng dẫn các em trao món quà này cho những người khác. Các em cần theo dõi kết quả, xem chiếc nơ được trao cho ai, miễn là việc trao tặng xuất phát từ sự chân thành và đúng ý nghĩa. Một tuần sau, các em sẽ kể lại câu chuyện trước lớp.
Một cậu học sinh trong lớp tìm đến anh nhân viên làm việc tại công ty gần trường để cảm ơn vì anh đã giúp cậu định hướng nghề nghiệp tương lai. Cậu cài một chiếc nơ xanh lên áo anh rồi đưa thêm hai chiếc nơ khác và nói: “Đây là dự án của lớp em. Chúng em nhờ anh trao chiếc nơ danh dự này cho một người mà anh muốn ghi nhận giá trị, sau đó đưa họ thêm một chiếc nơ nữa để họ tiếp tục ghi nhận giá trị của người khác. Rồi anh vui lòng kể lại cho em chuyện gì đã xảy ra”.
Cuối ngày hôm đó, anh nhân viên vào gặp sếp của mình, một người rất giỏi nhưng thường hay cáu gắt. Anh nói với sếp rằng mình thật sự ngưỡng mộ khả năng sáng tạo hiếm có của ông. Ông sếp vô cùng ngạc nhiên. Anh nhân viên xin phép cài lên áo ông chiếc nơ danh dự. Sau đó, anh trao cho sếp chiếc nơ còn lại và nhờ ông tiếp tục giúp dự án của cậu học sinh.
Tối hôm ấy, khi về nhà, ông sếp nói với cậu con trai 17 tuổi mà đã lâu ông không có thời gian trò chuyện: “Hôm nay cha gặp một chuyện rất lạ. Một nhân viên nói rằng anh ấy ngưỡng mộ cha và cài lên áo cha chiếc nơ này để tôn vinh khả năng sáng tạo của cha. Trên chiếc nơ có ghi ‘Tôi đã làm nên sự khác biệt’. Anh ấy còn đưa cho cha một chiếc nơ khác để cha trao lại cho một người đặc biệt. Trên đường về, cha nghĩ mãi xem nên tặng ai, và cha đã nghĩ đến con.
Cha quá bận rộn và đã không để ý đến con nhiều. Đôi khi cha còn quát mắng con vì điểm số không tốt hoặc vì con thường xuyên vắng nhà thất thường. Nhưng tối nay, cha chỉ muốn ngồi đây với con và nói rằng đối với cha, ngoài mẹ con ra, con là người quan trọng nhất. Con là một cậu bé đặc biệt và cha đặt rất nhiều hy vọng ở con...”
Cậu bé sững sờ, rồi bật khóc nức nở. Toàn thân cậu run lên. Cậu nhìn cha qua làn nước mắt và nói: “Vậy mà con đã có ý định tự tử, vì con đang gặp rất nhiều rắc rối và không biết giải quyết thế nào. Cha lại quá bận, không còn nhiều thời gian cho con như trước nữa. Con thấy cô đơn quá! Nếu bây giờ cha rảnh, con muốn kể cho cha nghe”.