Giờ kể chuyện
Ra trường, tôi về dạy lớp Hai ở một trường tiểu học. Tuy chưa lập gia đình, nhưng tôi đã có một câu chuyện “sinh nở” tuyệt vời, câu chuyện đến từ chính lớp học của mình. Khi còn nhỏ, tôi rất thích giờ kể chuyện, khi mỗi học sinh phải mang theo một món đồ và kể câu chuyện liên quan đến món đồ ấy. Vì vậy, tôi cũng thường dành thời gian tổ chức những giờ kể chuyện như thế cho học trò. Giờ kể chuyện giúp các em mạnh dạn và cởi mở hơn. Học sinh lớp tôi mang đến những con rùa nuôi ở nhà, mô hình máy bay nhựa, ảnh những chú cá các em từng câu được… cùng rất nhiều câu chuyện thú vị. Tôi không đặt ra ranh giới nào cả. Chỉ cần em nào có một món đồ và một câu chuyện để kể, tôi đều vui vẻ hoan nghênh.
Rồi một ngày, Erica, một cô bé rất thông minh và hiếu động, xung phong trong giờ kể chuyện. Cô bé nhét một chiếc gối bông trước bụng, tay cầm bức ảnh em bé sơ sinh.
– Đây là Luke, em trai mình, và mình sẽ kể cho các bạn nghe ngày em ấy được sinh ra! – Erica bắt đầu.
“Đầu tiên, Bố và Mẹ mình tạo ra em bé như một biểu tượng của tình yêu. Có lẽ bố trồng một hạt giống vào mẹ, rồi Luke lớn lên từ đó. Luke ăn ở trong bụng mẹ suốt chín tháng.”
Erica đứng trước lớp, tay đặt lên chiếc gối nhét trước bụng. Tôi thì cố nhịn cười và tiếc vì hôm ấy không mang theo máy quay phim. Bọn trẻ phía dưới nhìn Erica với vẻ tò mò và ngạc nhiên hết mức.
“Rồi khoảng thứ Bảy của hai tuần trước, mẹ mình bắt đầu kêu: ‘Ôi, ôi, ôi!’” Erica vòng tay ra sau lưng và rên lên. “Mẹ cứ đi quanh nhà gần một tiếng đồng hồ và kêu ‘Ôi, ôi, ôi!’”
Cô bé đi qua đi lại, lạch bạch như một chú vịt con, tay vẫn đỡ lưng.
“Bố mình vội gọi điện cho bác sĩ. Bố nói bác sĩ sẽ giúp em bé. Khi cô bác sĩ đến, cô ấy đỡ mẹ nằm lên giường.”
Erica đứng tựa thẳng vào tường, như đang mô tả động tác nằm xuống.
“Thế rồi, pop! Túi nước vỡ tung trên giường, choe choét hết cả! Mình nghĩ mẹ đã giữ túi nước ấy để đề phòng khi em bé khát. Nhưng bây giờ thì nó vỡ tung ra rồi!”
Erica vung tay diễn tả cảnh nước bắn tung tóe.
“Rồi bác sĩ bắt đầu nói: ‘Thở, thở đều, thở mạnh…’ Mọi người bắt đầu đếm, nhưng còn chưa kịp đếm đến mười thì hoàn toàn bất ngờ, em trai mình xuất hiện. Người em bám đầy những thứ kỳ lạ lắm. Mình nghĩ đó là mấy món đồ chơi để em chơi tạm khi còn ở trong bụng mẹ. Trong bụng mẹ chắc giống như một sân chơi ấm áp của em vậy.”
Nói xong, Erica cúi chào như một ngôi sao sân khấu rồi trở về chỗ. Hôm ấy, cả lớp cười vang, vỗ tay rầm rĩ, và chắc chắn tôi là người vỗ tay to nhất. Chưa bao giờ tôi được nghe một câu chuyện về một ca sinh nở sống động đến thế, kể cả từ mẹ tôi. Từ hôm đó trở đi, cứ đến giờ kể chuyện, tôi lại mang theo máy quay phim. Ai mà biết được tôi sẽ còn học thêm bao nhiêu điều thú vị từ chính những học sinh của mình?