Hãy cố gắng khi còn có thể

Cuộc sống không phải lúc nào cũng mỉm cười với tất cả mọi người, nhưng những gì chúng ta lựa chọn hôm nay sẽ ảnh hưởng đến tương lai của chính mình. Cuộc đời Grace Halloran là một minh chứng cho sự nỗ lực và lòng quyết tâm vượt qua sự khắc nghiệt của số phận.
Trong suốt thời niên thiếu, Grace đã hơn chục lần phải vào trại cải tạo dành cho trẻ vị thành niên vì nhiều hành vi bị xem là bất hảo. Đến năm 18 tuổi, cô thật sự trở thành phạm nhân khi bị buộc tội lấy trộm xe hơi. Sau ba năm ở trại giam, Grace được thả tự do, nhưng hầu như ai cũng tin rằng cô sẽ sớm quay lại nhà tù với một tội danh nào đó.
Thế nhưng chỉ vài năm sau, Grace lại phải đối mặt với một bản án còn nặng nề hơn: sự mù lòa. Bác sĩ cho biết cô mắc một chứng bệnh về võng mạc, khiến võng mạc suy thoái nặng. Việc điều trị có thể đem lại vài kết quả khả quan, nhưng không có phương pháp nào hoàn toàn hiệu quả. Hiện tại Grace vẫn nhìn thấy, nhưng một ngày không xa cô sẽ bị nhược thị và mù hẳn.
Điều tồi tệ hơn là Grace đang mang thai đứa con đầu lòng. Thật đau đớn khi nghĩ rằng cô có thể không nhìn thấy gương mặt con khi nó chào đời. Cô sẽ nuôi con thế nào? Cô từng nghĩ mình đã sẵn sàng làm mẹ và sẽ là một người mẹ thành công, dù hai chữ “thành công” dường như chưa từng có chỗ trong từ điển cuộc đời cô.
Grace không ngừng hỏi ý kiến các chuyên gia mắt về căn bệnh của mình. Rồi một tin dữ khác lại ập đến: bác sĩ nói con trai cô cũng có thể mắc căn bệnh này khi trưởng thành. Grace tìm mọi cách để đứa trẻ không phải đối mặt với căn bệnh quái ác ấy. Cô cảm thấy thật tàn nhẫn và vô lý nếu để con mình lâm vào tình trạng như cô, trong khi chính cô gần như đã cảm nhận rõ hậu quả của nó.
Biết rằng các phương thức chữa trị gần như vô hiệu, Grace quyết định tham gia một khóa học địa phương dành cho những người mắc bệnh như cô. Trung tâm giúp cô bằng cách cung cấp băng cassette để cô nghe và học. Grace bắt đầu học cơ thể học, sinh lý học và nhiều môn khác liên quan đến sức khỏe. Một số học viên gọi cô là “Sherlock Holmes” vì khả năng tiếp nhận thông tin nhạy bén và chiếc kính lúp mà cô luôn phải dùng để nhìn. Cô theo học mọi khóa chữa bệnh về mắt, kể cả phương pháp châm cứu Trung Hoa trong điều trị viêm võng mạc. Những lớp học ấy đem lại cho cô hy vọng. Hơn bảy năm sau, Grace tổng hợp các phương pháp gồm chế độ dinh dưỡng, dược thảo, màu sắc và yoga để áp dụng cho chính mình cùng bé Ruchell, con trai cô.
Grace bắt đầu nhận ra những điều mình học được có ảnh hưởng lớn đến sức khỏe. Ít lâu sau, cô được cấp giấy chứng nhận về một phương pháp giúp con người giữ cơ thể cân bằng. Ngoài ra, Grace còn phát hiện thêm nhiều điều thú vị về vật lý trị liệu. Tất cả những người biết cô đều ngạc nhiên và khâm phục sự kiên trì học hỏi không ngừng, cũng như khả năng tự chữa trị căn bệnh của cô. Với Grace, việc bé Ruchell lớn lên khỏe mạnh là điều quan trọng nhất, cũng là mục đích lớn của cuộc đời cô.
Grace lấy bằng tiến sĩ y khoa và nhận giải thưởng vì những thành công trong việc cải thiện bệnh viêm võng mạc. Vượt qua những tiên đoán tồi tệ về đôi mắt, Grace dần lấy lại thị lực và có thể tự lái xe.
Tin tức về thành công vượt trội của Grace trong điều trị những trường hợp tưởng chừng bất khả kháng lan rộng. Năm 1983, một tờ báo quốc gia kể lại câu chuyện của cô. Nhận được sự hưởng ứng nhiệt liệt từ công chúng, Grace mở một chương trình chia sẻ về cách chữa trị của mình. Một nhóm nghiên cứu được tài trợ để đánh giá phương pháp mới ấy. Hơn 100 người tình nguyện thử cách của Grace và kết quả khả quan hơn mong đợi rất nhiều. Nhờ những thành công đó, cô được mời đến Mỹ để nói về phương pháp điều trị này.
Trên đường đến Mỹ, Grace gặp tai nạn máy bay và suýt mất mạng. Căn bệnh của cô trở nên trầm trọng hơn, buộc cô phải vào viện điều trị trong thời gian dài. Gần hai năm sau đó, Grace chống chọi với bệnh tật bằng liệu pháp của mình ở nhà và trong bệnh viện. Cũng trong thời gian này, cô viết hồi ký về cuộc đời mình. Grace hy vọng có thể sống đến khi cuốn sách được xuất bản.
Một tháng sau khi hoàn thành bản thảo, Grace gần như bị mù và tham gia một khóa học dành cho người khiếm thị để học các kỹ năng sống độc lập. Tuy vậy, Grace vẫn không ngừng cố gắng. Một lần nữa, cô cùng con trai chiến thắng căn bệnh. Ruchell lớn lên hoàn toàn bình thường và trở thành phi công.
Các chuyên gia về mắt bắt đầu công nhận những cống hiến của Grace. Năm 1999, hiệu trưởng Đại học Old Dominion mời cô về thuyết giảng. Grace đã giành lại được sự khâm phục và kính trọng của mọi người nhờ những gì cô làm được, và cô hoàn toàn xứng đáng với điều ấy.