Không có giá

Một người nông dân có mấy chú chó con cần bán. Ông vẽ một tấm bảng quảng cáo rồi đóng lên cột hàng rào. Khi đang đóng chiếc đinh cuối cùng, ông cảm thấy có ai đó kéo nhẹ áo mình. Nhìn xuống, ông thấy một cậu bé đang đứng bên cạnh.
– Thưa ông, cháu muốn mua một chú chó con của ông – cậu bé nói.
– Tốt thôi – người nông dân vừa nói vừa lau mồ hôi trên cổ. – Những chú chó này có bố mẹ rất tốt nên giá cũng khá cao đấy.
Cậu bé cúi đầu một lúc, rồi thò tay thật sâu vào túi áo, lấy ra một nắm tiền lẻ và đưa cho người nông dân.
– Cháu có ba mươi chín xu. Có đủ để được ngắm chúng không ạ?
– Chắc chắn rồi – người nông dân đáp, rồi huýt sáo.
– Lại đây, Dolly! – ông gọi lớn. Từ căn nhà nhỏ, Dolly ngoe nguẩy chạy xuống dốc, theo sau là ba chú chó con đáng yêu.
Cậu bé áp mặt vào hàng rào dây xích, đôi mắt sáng lên đầy thích thú. Khi những chú chó con đến gần, cậu bỗng nhận ra vẫn còn một cái gì đó đang ngoe nguẩy phía trong ngôi nhà của lũ cún.
Chậm rãi, một chú chó nhỏ khác xuất hiện. Nó bé hơn nhiều so với những con còn lại. Nó trượt xuống dốc, rồi bằng một dáng đi khá lạ, chú chó nhỏ tập tễnh tiến đến chỗ các anh em của mình, cố gắng bắt kịp chúng.
– Cháu muốn con chó đó – cậu bé nói và chỉ vào con vật còi cọc nhất.
Người nông dân quỳ xuống cạnh cậu bé và nhẹ nhàng nói:
– Con trai à, cháu sẽ không muốn chú chó đó đâu. Nó sẽ không bao giờ có thể chạy nhảy và chơi đùa với cháu như những chú chó khác.
Nghe vậy, cậu bé lùi khỏi bờ rào vài bước. Cậu cúi xuống, kéo một bên ống quần lên. Dưới ống quần hiện ra một thanh nẹp sắt chạy dọc hai bên chân, gắn chặt với một đôi giày được thiết kế đặc biệt.
Ngước nhìn người nông dân, cậu bé nói:
– Ông thấy đấy, thưa ông, cháu cũng không chạy giỏi lắm. Và chú chó nhỏ ấy sẽ cần một người hiểu được nó.
Người nông dân cúi xuống bế chú chó nhỏ lên, cẩn thận trao cho cậu bé.
– Bao nhiêu ạ? – cậu bé hỏi.
– Không có giá – người nông dân trả lời. – Tình yêu thì không thể định giá bằng tiền!