Vì sao các vận động viên leo núi không được phép hét to khi chinh phục các đỉnh núi cao?

Leo núi là môn thể thao mạo hiểm, đầy thử thách. Khi chinh phục các đỉnh núi cao, vận động viên thường phải giữ im lặng, không được nói lớn hoặc hét to. Vì sao lại như vậy?
Trên các đỉnh núi cao, băng tuyết phủ quanh năm và tuyết thường xuyên rơi. Mỗi lần tuyết rơi, lớp tuyết lại dày thêm. Lớp tuyết càng dày, lớp dưới cùng càng chịu áp lực lớn, bị nén chặt thành băng. Đồng thời, lớp tuyết dày như tấm chăn phủ lên núi, khiến nhiệt ở tầng thấp khó thoát ra ngoài. Vì vậy, nhiệt độ ở đáy lớp tuyết thường cao hơn bề mặt từ 10 đến 20°C. Kết hợp với áp lực lớn, một phần tuyết ở tầng đáy có thể tan thành nước.
Khi đáy lớp tuyết có nước, nó giống như được bôi một lớp dầu trơn, khiến khối băng tuyết phía trên có thể trượt xuống bất cứ lúc nào. Chỉ cần một tảng đá lớn rơi xuống hoặc một chấn động từ xa truyền tới, lớp tuyết có thể vỡ ra và chôn vùi mọi thứ bên dưới. Đó chính là hiện tượng tuyết lở rất đáng sợ.
Khi hét to, âm thanh phát ra các sóng âm có nhiều tần số khác nhau và truyền qua không khí tới các tầng tuyết, khiến chúng rung động. Nếu tần số tiếng hét gần với tần số dao động tự nhiên của lớp tuyết, hiện tượng cộng hưởng có thể xảy ra, làm khối tuyết rung mạnh và gây lở tuyết. Vì vậy, hét lớn là điều cấm kỵ đối với người leo núi ở những vùng có nguy cơ tuyết lở.