Tại sao dùng tia X có thể chẩn đoán được bệnh trong cơ thể người?

Tia X quang, còn gọi là tia Röntgen, do nhà khoa học người Đức W. C. Röntgen phát hiện vào năm 1895. Khi đó, vì chưa biết rõ bản chất của loại tia này, người ta gọi nó là tia X.
Tia X là một dạng bức xạ điện từ có tần số cao. Nó được tạo ra khi dòng điện cường độ lớn tác động vào tấm kim loại có nguyên tử lượng lớn. Tần số của tia X còn cao hơn tia tử ngoại, vì vậy tính chất của nó khác với nhiều loại ánh sáng thông thường.
Ánh sáng mắt thường nhìn thấy chỉ có thể xuyên qua các vật trong suốt. Trong khi đó, tia X có khả năng xuyên thấu mạnh hơn, có thể đi qua những vật chất cấu tạo chủ yếu từ nguyên tử nhẹ như cơ thể người, gỗ hoặc tường mỏng. Tuy nhiên, tia X khó xuyên qua các vật chất có nguyên tử tương đối nặng hoặc cấu trúc đặc như xương; khi gặp chúng, phần lớn năng lượng bị hấp thụ. Chính vì thế, trong y học, người ta dùng tia X để chiếu chụp cơ thể, hỗ trợ kiểm tra phổi, xương, dạ dày và nhiều bộ phận khác.
Ngày nay, tia X còn được dùng để kiểm tra chất độc, hàng cấm hoặc hàng lậu trong nhiều lĩnh vực an ninh và kiểm định.