Vì sao mặt trăng đi theo chúng ta?

Những đêm trăng sáng, nếu vừa đi bộ vừa chú ý nhìn trăng, bạn sẽ có cảm giác như chị Hằng đang đi theo mình. Không riêng gì Mặt trăng, nếu quan sát các đỉnh núi xa xa, bạn cũng sẽ có cảm giác tương tự.
Nguyên nhân là khi đi bộ, chúng ta luôn chú ý tới các vật xung quanh. Nhưng tầm mắt của ta lại có giới hạn. Khi ta đi về phía trước, những vật ở gần quanh ta, chiếm khoảng lớn trong tầm nhìn, trôi qua rất nhanh. Còn những vật ở xa, chỉ chiếm khoảng rất nhỏ trong tầm nhìn, lại trôi qua rất chậm và rất lâu mới ra khỏi tầm mắt.
Hãy nhớ lại cảm giác khi ngồi trên xe lửa đang chạy nhanh. Bạn sẽ thấy các cột điện dọc đường trôi qua vùn vụt ngoài cửa sổ, nhưng cây cối, cột điện, nhà cửa ở phía xa thì trôi rất chậm, còn dãy núi ở tận cuối chân trời thì như dán chặt vào khung cửa. Hiện tượng này giống hệt cảm giác Mặt trăng, các vì sao, cây cối hay núi cao đang đi theo bạn. Những vật này chỉ chiếm một khoảng rất nhỏ trong tầm nhìn, nên bạn nhìn thấy chúng rất lâu. Đặc biệt là Mặt trăng, vì là vật to và sáng nhất trong đêm nên nổi bật hơn hẳn các vì sao và vật thể khác. Do đó, ta luôn có cảm giác Mặt trăng theo sát bước mình.