Vì sao vẹt, yểng học được tiếng người?

“Mấy giờ rồi?”, “chào bác!”, “ăn cơm chưa?”, “tạm biệt”... Có tiếng ai the thé thốt lên từ góc vườn. Nhìn ra, bạn sẽ kinh ngạc khi thấy đó không phải tiếng của chủ nhà, mà là tiếng một chú vẹt tinh nghịch. Làm sao nó nói được như vậy?
Thực ra, đại não của vẹt không phát triển như đại não của người, nên nó không có sẵn điều kiện để biết nói. Những câu phát âm đơn giản của chúng chỉ là một kiểu bắt chước vô thức, phải do người dạy mới hình thành. Trong môi trường hoang dã, rất hiếm thấy con vẹt nào nói được.
Ngôn ngữ là sản phẩm chỉ có trong quá trình phát triển của xã hội loài người. Ngoài việc cần đến thanh đới, thông qua cử động nhịp nhàng của họng, lưỡi, răng và môi để phát âm, ngôn ngữ còn cần sự kết hợp giữa từ vựng và quy luật ngôn ngữ mới có thể biểu đạt tốt những điều nghĩ ra trong đầu. Các loài vẹt, yểng có thể “nói” được những câu đơn giản, chẳng qua là vì chúng có chiếc lưỡi vừa nhọn vừa nhỏ, mềm và đầy thịt, nên chỉ biết lặp lại một chuỗi âm tiết mà người ta dạy. Chưa bao giờ người ta thấy chúng nói được những câu phức tạp.
Nhìn chung, loài chim sinh ra đã có khả năng phát âm. Khi người ta thường xuyên dùng vài âm tiết nào đó để tác động đến chúng, lâu ngày chúng sẽ bắt chước được. Tình huống này gọi là phản xạ nói vô điều kiện. Sau này, mỗi khi gặp người, do bị kích thích mà sinh ra phản ứng, chúng nhắc lại mấy âm tiết đơn giản đã học được. Đó là phản xạ có điều kiện.
Trong giới động vật, chỉ có loài chim, nhất là những loài biết hót, mới có thể bắt chước âm thanh của đồng loại và tiếng kêu của các động vật khác. Còn việc học nói tiếng người chỉ giới hạn ở vài loài biết hót như vẹt, yểng, khướu.