Một trí khôn hơn trăm trí khôn

Một con Chồn đang chạy chơi trên đồng cỏ thì gặp một con Cò.
– Chào anh Cò!
– Không dám! Chào anh Chồn!
– Anh có muốn kết bạn với tôi không?
– Ồ, còn gì bằng!
Từ đó, đôi bạn gần như chẳng rời nhau nửa bước.
Nhưng dù thân thiết là thế, Chồn vẫn thường khoe khoang và chê bai Cò:
– Cò này, anh có bao nhiêu trí khôn?
– Một.
– Trời! Ít thế sao? Còn tôi thì có đến hàng trăm trí khôn!
Một buổi sáng trời trong, đôi bạn cùng dạo chơi trên đồng cỏ. Chúng đi cạnh nhau, thảnh thơi ngắm trời đất. Ánh nắng chiếu lên thảm cỏ non, làm những giọt sương lấp lánh như hạt ngọc. Tiếng chim ríu rít trên cao. Cò và Chồn đang mải ngắm cảnh thì từ xa, một người thợ săn vai đeo súng đi tới.
Biết là gặp nguy, Cò vội bảo bạn:
– Chúng ta phải trốn ngay. Nhưng trốn ở đâu bây giờ?
Nhìn quanh, chúng thấy một cái hang bên gò đất. Chồn nhanh chân chui vào trước, Cò theo vào sau. Vừa ẩn nấp xong, người thợ săn đã tới gần. Nhìn thấy dấu chân của hai con vật, ông ta reo lên:
– Hay quá! Một con chồn và một con cò cùng chui vào hang! Ta phải bắt chúng ra mới được!
Người thợ săn đặt súng xuống cỏ, rồi lấy cành cây chọc vào hang.
Cò thấy tình thế nguy cấp, ghé tai giục Chồn:
– Chồn này, cậu có hàng trăm trí khôn cơ mà. Mau nghĩ cách cứu chúng ta đi, ông ta sắp bắt được rồi!
Chồn đau khổ thì thầm:
– Trời đất ơi! Lúc này không có một trí khôn nào hiện ra trong đầu mình cả. Thôi, cậu cố bình tĩnh nghĩ giúp một mình vậy.
Sau một lát suy nghĩ, Cò bảo:
– Thật ra mình chỉ có một cách thôi, nhưng cứ thử xem. Khi lão ta lôi mình ra khỏi hang, mình sẽ giả vờ chết. Chắc chắn lão sẽ vứt mình sang một bên rồi tiếp tục đào hang bắt cậu…
Chồn sợ hãi rên lên:
– Khổ thân tôi chưa! Cậu bay thoát được, còn tôi nhất định bị lão giết mất!
– Tôi đâu có tệ như vậy! Khi ấy tôi sẽ kêu lên rồi vùng chạy. Thế nào người thợ săn cũng đuổi theo để bắt lại tôi. Lúc đó cậu phải nhanh chân mà chạy thoát.
Khi người thợ săn lôi Cò ra khỏi hang, Cò nằm cứng đờ, không nhúc nhích.
– Tiếc thật! Có lẽ nó chết ngạt rồi.
Người thợ săn nghĩ vậy, ném Cò sang một góc rồi tiếp tục đào hang.
Bất ngờ, Cò đứng bật dậy, kêu vang rồi chạy những bước dài ra xa cửa hang.
Người thợ săn kinh ngạc, rồi tiếc con mồi, vội chạy theo để bắt lại. Chồn chỉ chờ có thế liền lao khỏi hang và chạy biến. Vậy là đôi bạn đều thoát nạn.
Ngày hôm sau, chúng lại gặp nhau trên đồng cỏ. Cò hỏi:
– Hàng trăm trí khôn của cậu hôm qua để đâu cả rồi?
– Lúc ấy mình sợ quá nên đánh rơi hết. Nếu không có một trí khôn của cậu thì cả hai chúng ta đã nguy rồi. Một trí khôn của cậu cũng đáng giá hơn trăm trí khôn khác!
Từ đó, Chồn trở nên khiêm tốn, không còn huyênh hoang khoác lác nữa.