Tại sao một người nằm trên tấm phản đầy đinh nhọn và đặt tàng đá nặng lên người cho người khác đập lại không bị thương?

Một số người tự nhận luyện được nội công thường biểu diễn bằng cách nằm trên tấm phản đầy đinh, đặt lên người một tảng đá lớn rồi để lực sĩ dùng búa đập vỡ tảng đá. Khán giả yếu tim có thể nhắm mắt hoặc hét lên vì nghĩ người nằm dưới chắc chắn sẽ bị thương nặng.
Thế nhưng khi người biểu diễn đứng dậy, trên cơ thể thường chỉ có vài vết tỳ nhỏ của đầu đinh, không có những vết thương thủng lỗ chỗ hay chảy máu như nhiều người tưởng. Vậy đây có phải là nhờ nội công bảo vệ thân thể không?
Bí mật nằm ở áp suất. Với cùng một lực tác dụng, diện tích tiếp xúc càng nhỏ thì áp suất càng lớn; diện tích càng lớn thì áp suất càng nhỏ. Muốn đóng đinh vào vật khác, mũi đinh phải nhọn để tạo áp suất lớn. Nếu đầu đinh tù, cùng một lực như vậy sẽ khó đóng vào vật hơn.
Nếu dùng búa đập trực tiếp vào người diễn viên, diện tích tiếp xúc giữa búa và cơ thể nhỏ nên áp suất rất lớn, có thể gây thương tích nặng. Nhưng trong tiết mục này, tấm phản phía dưới có rất nhiều đinh cắm dày đặc và đều nhau, tất cả cao bằng nhau. Tảng đá đặt phía trên cũng có diện tích lớn và tương đối bằng phẳng.
Khi búa đập xuống, lực được phân tán qua bề mặt rộng của tảng đá và qua rất nhiều đầu đinh ở phía dưới. Nhờ vậy, áp suất tác dụng lên mỗi đơn vị diện tích cơ thể rất nhỏ, nên người biểu diễn không bị thương nghiêm trọng.
Tiết mục này chủ yếu dựa vào nguyên lý diện tích tiếp xúc tỉ lệ nghịch với áp suất, không nhất thiết cần đến khí công đặc biệt. Tuy nhiên, nếu tấm đinh không đều, đầu đinh quá sắc hoặc tảng đá quá nhỏ, nguy cơ chấn thương rất lớn. Vì vậy, không nên tự ý bắt chước khi không có người hướng dẫn chuyên môn.