Ngọn nến hy vọng
Có một người rất nghèo, chuyên làm nến và bán nến. Thế nhưng chẳng mấy ai mua nến của ông. Ông cũng ít giao thiệp, nên càng ngày càng sống khép kín với mọi người. Mỗi buổi tối, ông đóng cửa, tắt đèn, tự giam mình trong nhà và âm thầm than trách số phận.
Dần dần, ông rơi vào tuyệt vọng. Ông nghĩ mình nên kết liễu đời mình thì hơn. Một buổi tối, khi ông quyết định thực hiện ý định ấy, đột nhiên có tiếng nói vang lên:
– Ông làm nến, sao không tự thắp cho mình một ngọn nến…
Nghe giọng nói không biết phát ra từ đâu, ông hoảng sợ:
– Ai đó…
– Ta là một vị thần. Nếu ngươi muốn, ta có thể thắp sáng cho ngươi một ngọn nến hy vọng. Ngọn nến ấy có thể đem lại hạnh phúc cho ngươi.
Ông lưỡng lự, rồi cuối cùng cũng đồng ý.
Từ đó, ông cảm thấy yêu đời hơn. Suốt ngày ông chỉ chăm chút để ngọn nến ấy cháy sáng mãi. Tuy nhiên, ngọn nến cũng dần tàn theo quy luật tất yếu.
Ngày này qua ngày khác, niềm tin yêu cuộc sống trong ông cũng lụi dần. Rồi đến một ngày, ông lại cảm thấy chán đời và mệt mỏi vì phải sống như thế. Ông tiếp tục tự giam mình trong nhà, khóc lóc. Dĩ nhiên, vị thần giấu mặt kia lại cất tiếng nói.
– Ngươi khóc lóc vì điều gì? Ngươi đã không dùng ngọn nến đó để thắp sáng những ngọn nến khác trong lòng ngươi. Đó là lỗi của chính ngươi.