Tha thứ mãi mãi

Lisa ngồi trên sàn nhà với chiếc hộp đặt trước mặt. Chiếc hộp cũ kỹ đựng một tờ giấy kẻ ô vuông. Và đây là câu chuyện phía sau những ô vuông ấy…
– Các con phải tha thứ cho anh chị em mình bao nhiêu lần? Cô giáo đọc to câu trả lời cho cả lớp nghe: “Bảy mươi nhân bảy lần!”
Lisa kéo tay Brent, em trai cô:
– Thế là bao nhiêu lần?
Brent viết số 490 lên góc vở của Lisa. Brent nhỏ bé, vai hẹp, tay ngắn, đeo cặp kính quá khổ và tóc rối bù. Nhưng năng khiếu âm nhạc của cậu khiến bạn bè ai cũng phục. Cậu học piano từ năm bốn tuổi, kèn clarinet năm bảy tuổi và giờ đang chinh phục đàn organ. Lisa chỉ giỏi hơn em trai mình một thứ: bóng rổ. Hai chị em thường chơi bóng rổ sau giờ học. Brent thấp bé lại yếu, nhưng cậu không nỡ từ chối vì đó là niềm vui duy nhất của Lisa giữa những bảng điểm toàn yếu với kém.
Sau giờ học, hai chị em lại chạy ra sân bóng rổ. Khi Lisa tấn công, Brent bị khuỷu tay chị huých vào cằm. Lisa dễ dàng ghi điểm. Cô hả hê với bàn thắng cho đến khi nhìn thấy Brent ôm cằm.
– Em ổn chứ? Chị lỡ tay thôi mà!
– Không sao, em tha lỗi cho chị – cậu bé cười – Phải tha thứ 490 lần, lần này là một, vậy chỉ còn 489 lần nữa thôi nhé!
Lisa bật cười. Nếu tính tất cả những điều Lisa từng làm với Brent, có lẽ 490 lần đã hết từ lâu.
Hôm sau, hai chị em chơi bắn tàu trên giấy. Sợ thua, Lisa nhìn trộm giấy của Brent và dễ dàng “chiến thắng”.
– Chị ăn gian! – Brent nhìn Lisa nghi ngờ.
Lisa đỏ mặt:
– Chị xin lỗi!
– Được rồi, em tha lỗi – Brent cười khẽ – Vậy là chỉ còn 488 lần thôi, phải không?
Sự độ lượng của Brent khiến Lisa cảm động. Tối đó, Lisa kẻ một biểu đồ với 490 ô vuông:
– Chúng ta dùng cái này để theo dõi những lần chị sai và em tha lỗi. Mỗi lần như vậy, chị sẽ gạch chéo một ô.
Nói xong, Lisa đánh dấu hai ô rồi dán tờ biểu đồ lên tường.
Lisa có rất nhiều cơ hội đánh dấu vào biểu đồ. Mỗi khi nhận ra mình sai, Lisa đều xin lỗi rất chân thành. Cứ thế… Ô thứ 211: Lisa giấu sách Tiếng Anh của Brent khiến cậu bị điểm 0. Ô thứ 394: Lisa làm mất chìa khóa phòng Brent. Ô thứ 417: Lisa dùng quá nhiều thuốc tẩy làm hỏng áo Brent. Ô thứ 489: Lisa mượn xe đạp của Brent rồi đâm vào gốc cây. Ô thứ 490: Lisa làm vỡ chiếc cốc hình quả dưa mà Brent rất thích.
– Thế là hết – Lisa tuyên bố – Chị sẽ không có lỗi gì với em nữa đâu. Brent chỉ cười: “Phải, phải.” Nhưng rồi vẫn có lần thứ 491. Khi ấy Brent là sinh viên trường nhạc và được cử đi biểu diễn tại đại nhạc hội New York. Một niềm mơ ước thành hiện thực. Người ta gọi điện thông báo lịch biểu diễn nhưng Brent không có nhà, Lisa nghe điện thoại: “Hai giờ chiều ngày mùng 10 nhé!” Lisa nghĩ mình có thể nhớ được nên đã không ghi lại.
– Brent này, khi nào con biểu diễn? – mẹ hỏi.
– Con không biết, họ chưa gọi điện báo ạ! – Brent trả lời. Lisa lặng đi một lúc rồi lắp bắp:
– Ôi!… Hôm nay ngày mấy rồi ạ?
– Ngày 12, có chuyện gì thế?
Lisa bưng mặt khóc nức nở:
– Biểu diễn… hai giờ… mùng 10… người ta gọi điện… tuần trước… Brent ngồi yên, vẻ mặt nghi ngờ, không dám tin vào những gì Lisa vừa nói.
– Có nghĩa là… buổi biểu diễn đã qua rồi sao? – Brent hỏi. Lisa gật đầu. Brent ra khỏi phòng, không nói thêm lời nào. Lisa về phòng, ngậm ngùi khóc. Cô đã hủy hoại giấc mơ của em mình, làm cả gia đình thất vọng. Rồi cô thu xếp đồ đạc, lén bỏ nhà đi ngay đêm hôm đó, để lại một mảnh giấy dặn mọi người yên tâm.
Lisa đến Boston và thuê nhà sống ở đó. Cha mẹ nhiều lần viết thư khuyên nhủ, nhưng Lisa không trả lời. “Mình đã làm hại Brent, mình sẽ không bao giờ về nữa.” Đó là ý nghĩ trẻ con của cô gái mười chín tuổi.
Rất lâu sau, trong một lần gặp lại người láng giềng cũ, bà Nelson, cô nghe bà mở lời:
– Tôi rất tiếc về chuyện của Brent…
Lisa ngạc nhiên:
– Sao ạ?
Bà Nelson nhanh chóng hiểu rằng Lisa không biết gì. Bà kể cho cô nghe tất cả: chiếc xe chạy với tốc độ quá cao, Brent được đưa đi cấp cứu, các bác sĩ tận tâm nhưng cậu không qua khỏi. Ngay trưa hôm đó, Lisa quay về nhà.
Cô ngồi lặng trước chiếc hộp. Cô không thấy tờ biểu đồ ngày xưa kín đặc những gạch chéo, mà thấy một tờ giấy lớn: “Lisa yêu quý, em không muốn đếm những lần mình tha thứ, nhưng chị lại cứ muốn làm điều đó. Nếu chị muốn tiếp tục đếm, hãy dùng tấm bản đồ mới em làm cho chị. Yêu thương, Brent.”
Mặt sau là một tờ biểu đồ giống như tờ Lisa từng làm hồi bé, với rất nhiều ô vuông. Nhưng chỉ ô đầu tiên được đánh dấu, bên cạnh là dòng chú thích bằng bút đỏ: “Lần thứ 491: Tha thứ, mãi mãi!”