Tin và không tin

Một người đàn ông bước vào tiệm hớt tóc quen thuộc để cắt tóc và cạo râu như thường lệ. Ông bắt đầu trò chuyện với người thợ phục vụ mình. Họ nói đủ chuyện trên đời, rồi vô tình chạm đến đề tài Chúa trời. Người thợ cắt tóc nói:
“Tôi chẳng tin trên đời này có Thượng Đế như ông nói”.
Người khách hỏi: “Sao ông lại nói thế?”.
“Chuyện đó dễ thôi. Chỉ cần ông bước ra đường là thấy ngay trên đời này chẳng có Chúa trời gì cả. Nếu Ngài thật sự tồn tại, tại sao lại có nhiều người bệnh tật như vậy? Sao còn rất nhiều trẻ em bị bỏ rơi? Nếu có Chúa, thế gian này đã chẳng có đau khổ. Tôi không thể tưởng tượng nổi có một Chúa nào lại chấp nhận nhìn những cảnh ấy xảy ra”.
Người khách im lặng suy nghĩ nhưng không nói gì thêm, vì không muốn câu chuyện biến thành một cuộc tranh cãi. Người thợ cắt tóc làm xong công việc, và vị khách bước ra khỏi tiệm. Vừa ra ngoài, ông nhìn thấy một người đàn ông tóc tai, râu ria bù xù, như thể đã lâu lắm rồi không cắt tóc cạo râu, trông rất bê bối.
Người khách liền quay lại tiệm và nói với người thợ cắt tóc:
“Ông biết không? Trên đời này làm gì có thợ cắt tóc”.
“Sao lại không? Tôi đang ở đây, và tôi là thợ cắt tóc”.
“Không hề”, vị khách trả lời. “Nếu có thợ cắt tóc, sao vẫn còn những người tóc tai, râu ria bù xù như người đàn ông ngoài đường kia?”.
“À, thợ cắt tóc thì có chứ, chỉ tại những người kia không chịu đến tiệm cắt tóc mà thôi”.
“Chính xác!”. Vị khách như chỉ chờ câu nói ấy. “Đó cũng là điều tôi muốn nói. Thượng Đế có tồn tại, chỉ là người ta không tin và không tìm đến Ngài mà thôi. Đó là lý do vì sao trên đời này lại có nhiều khổ đau đến vậy”.