Tại sao người đi Trăng cũng đi theo?

Nhiều người từng có cảm giác rất thú vị: khi đi dưới ánh trăng, những vật ở xa hai bên đường như lùi dần về phía sau, còn vầng trăng thì dường như cứ đi theo bước chân mình. Ta đi nhanh, trăng cũng “đi” nhanh; ta dừng lại, trăng như cũng dừng theo. Dĩ nhiên, trong thực tế Mặt Trăng không hề đi theo con người. Vậy vì sao ta lại có cảm giác ấy?
Khi chúng ta di chuyển, hướng nhìn từ mắt đến vật được quan sát luôn thay đổi. Chẳng hạn, ở điểm A ta nhìn một thân cây cách vài chục mét, hướng nhìn tạo với hướng đi một góc nhất định. Khi bước đến điểm B, góc nhìn đối với thân cây đã thay đổi rõ rệt, khiến ta thấy thân cây như lùi lại phía sau.
Nhưng Mặt Trăng ở rất xa Trái Đất, khoảng cách ấy lớn hơn vô cùng nhiều so với khoảng cách giữa người quan sát và những vật trên mặt đất. Vì vậy, khi ta đi từ điểm A đến điểm B, góc nhìn đối với Mặt Trăng chỉ thay đổi cực kỳ nhỏ, mắt thường hầu như không nhận ra. Hướng nhìn Mặt Trăng ở hai vị trí gần như song song với nhau, nên ta có cảm giác Mặt Trăng vẫn ở nguyên phía trước và đang đi theo mình.