Vị thần Điềm Đạm

Vị thần Điềm Đạm – Kho truyện cổ tích | Đọc và nghe truyện cổ tích miễn ph

Tích xưa theo thần thoại Nhật Bản, các vị thần ở trên cõi trời, có một khi cùng tranh nhau quyền bá chú thế gian. Bất kỳ là vị nào, cũng đều cho mình là quyền lực trên hết tất cả Trời Đất. Các vị thần mới nhất định bầu ra một người làm trọng tài trong cuộc thi, coi ai được làm bá chủ. Vị trọng tài này có trí phán đoán và tính ngày đoán và tính ngay thẳng đặc biệt, lại cũng là người cao tuổi hơn hết.

Trong các vị thần, một vị bước ra và nói:

– Các ngài hãy xem đây, sẽ thấy rõ sức mạnh phi thường của tôi như thế nào.

Tức thời, một ánh chớp lạnh xanh, liền theo đó, tiếng sấm nổ vang, làm rung động cả không trung, dường như cả thế gian đều rung rinh sắp đổ. Các vị thần đều tái mặt. Lúc bấy giờ, không còn một ai còn dám nghĩ rằng mình là người bất khả xâm phạm nữa.

Vị thần Bão Tố bước ra nói:

– Sức mạnh của tôi, còn ghê gớm hơn nữa. Hãy xem dưới kia, cánh đồng mênh mông, lặng lẽ…

Vừa dứt lời, bỗng mặt nước biển dâng lên. Ban đầu từ từ… kế đó sóng nổi gió tung… Nước càng dâng, gió càng lớn, sóng càng to… cuồn cuộn ầm ầm… Chỉ còn có một vùng nước mênh mông trắng xóa. Những ngọn núi cao, sóng đánh lấn riết, không còn thấy mặt. Sóng càng lúc càng cao, gió càng lúc càng lớn, hăm he chìm ngập đến cõi trời. Các vị thần thất sắc, cầu khẩn xin tha. Thần Bão tố vẫy tay một cái: sóng lặng, gió êm, bấy giờ nước biển lao xao, sóng chạy lăn tăn trên bãi cát.

Các vị thần vừa tỉnh trí hoàn hồn, thì nghe có một giọng nói lanh lảnh cất lên:

– Sức mạnh không phải ở nơi sự phô trương của sức tàn bạo, vì nó chỉ có phá hoại mà không tạo lập. Sức mạnh ở cái khuất phục con người và giữ gìn họ ở trong khuất phục ấy bằng ý muốn của họ. Người ta cảm vì sự dịu dàng mà chịu khuất phục, chứ không phải vì bị khủng khiếp mà chịu khuất phục.

Dứt lời, vị thần Âm nhạc lấy ống tiêu thổi lên một hơi, nhẹ nhàng êm ái như thế nào mà hết thảy các vị thần mê mẩn tâm thần, như ngây, như dại. Tất cả đều như bị sức âm nhạc lôi cuốn vào giấc ngủ thôi miên.

Nhưng có một vị thần thái độ huyền bí, dường như thản nhiên bất động.

Vị này không thấy sấm sét mà chói mắt.

Sóng bủa, nước dâng cũng không khiến gương mặt trầm tĩnh của ông thay đổi.

Mà tiếng nhạc du dương, thâm trầm, huyền ảo kia cũng không cảm động lòng ông chút nào cả.

Vị trọng tài day qua hỏi:

– Ngài có phải bị mù, điếc gì không?

– Không. Tôi thấy và tôi nghe.

– Tại sao Ngài không động lòng. Sấm nổ, nước dâng không làm cho quả tim Ngài dao động lên sao? Nhạc thần, tiêu thánh không làm cho tâm hồn Ngài xao xuyến sao?

– Ngài lầm! Quả tim tôi cũng đập, tâm hồn tôi cũng xao.

– Nhưng sao gương mặt Ngài, tôi không thấy lộ vẻ lo sợ hay vui sướng gì cả?

– Không. Tôi là thần Điềm Đạm. Tôi là kẻ huấn luyện cảm giác. Tôi là kẻ đã làm chủ cảm giác tôi rồi. Còn các Ngài, các Ngài chỉ là những người làm tôi mọi nó vì chính các Ngài đã không thể chế ngự nó.

Có ích gì lo đi chế trị sự vật quanh mình, trong lúc mà, một tiếng nhạc tiêu tao cũng đủ làm cho cái tay cầm sét kia phải rụng rời như rũ liệt…

Còn nói đến uy lực nỗi gì, kẻ có tài ảo hoặc người kia, khi thấy nước dâng, nghe sấm nổ, cũng vẫn lao nhao lo sợ như ai…

Các vị thần cúi mặt làm thinh.

Vị trọng tài nói tiếp:

– Quyền bá chủ, là người này. Sức mạnh thật, nơi tâm hồn điềm tĩnh của người này! Hơn cả sự điều khiển sự vật, người này đã khéo léo biết điều khiển dục tình của mình. Bất kỳ là một thế lực nào, nếu còn bị một thế lực khác đánh ngã, không còn gọi được là sức mạnh nữa. Người này không phô trương những thế lực vô ích như thế, rõ là người có sức mạnh trên hết. Cho dù là những ám thị những dẫn dụ nào, cũng không làm nao núng tâm hồn người này được. Trái lại, người này đã thấy hết, và khéo léo lợi dụng cả thảy để làm tôi mọi cho mình. Nếu các vị tin cậy nơi sự phê phán của tôi, thì tôi xin nói thật: “Vị thần Điềm Đạm này xứng đáng là chúa tể của tất cả chúng ta!”.

Xem thêm Truyện cổ tích Thế Giới

Hai vị thần mũi dài

Hai vị thần mũi dài

Ngày xưa, đã lâu lắm có hai vị thần mũi dài sống trên đỉnh núi cao miền Bắc Nhật Bản, một vị thần áo xanh, vị kia áo đỏ. Hai vị có thể vươn cái mũi dài tới bất kỳ nơi nào. Vị nào...
Người ăn xin làm vua

Người ăn xin làm vua

Ngày ấy, có một người sống bằng nghề ăn xin từ thuở nhỏ, ở bậc thềm nhà thờ. Thấy y trai tráng mà không chịu làm ăn, ít người bố thí cho. Một hôm, trời nóng nực, y bỏ ra đi. Băng...
Bánh mì và muối

Bánh mì và muối

Ngày xửa ngày xưa, quốc vương nọ có ba cô con gái. Cô chị cả, cô chị thứ hai hết sức kiêu căng, hợm hĩnh. Chỉ có cô em út là lương thiện, đáng yêu. Quốc vương tuổi đã cao, có ý...
Cây vĩ cầm có phép lạ

Cây vĩ cầm có phép lạ

Ngày xửa ngày xưa, một nam tước giàu có có ba cô con gái, hai cô chị xấu xí nhưng cô em lại đẹp mê hồn. Cô chị cả tên là Su-dông, cao và gầy như một cái cọc, răng to và lỗ mũi thì...
Hạt lựu của người Do Thái

Hạt lựu của người Do Thái

Tại một vương quốc nọ, có một cộng đồng người Do Thái nhỏ bé sinh sống, vốn có nguồn gốc từ Giê-ru-sa-lem. Nhà vua và các cận thần luôn tỏ ra bất đắc dĩ khi để họ trú ngụ nên chỉ...
Hoàng tử Ivan và con chim lửa

Hoàng tử Ivan và con chim lửa

Thuở xa xưa, ở một xứ sở xa xăm nơi những rừng cây kéo dài đến cuối tầm mắt, có một vị sa hoàng sung túc và đầy uy thế. Trong vườn ngự uyển của ngài vươn lên một cây táo lạ thường...
Cọng rơm khô

Cọng rơm khô

Thuở xa xưa, trong một xóm làng nhỏ ở Nhật Bản, có một chàng thanh niên nghèo tên là Yosaku. Chàng nghèo tới nỗi chẳng có lấy ruộng vườn, cũng không nhà cửa, chỉ sống nhờ đi làm...
Người tiều phu và nhà tu hành

Người tiều phu và nhà tu hành

Nhiều năm trước đây trên đồng bằng Suruga cằn cỗi, có người tiều phu tên là Visu sinh sống. Ông có vóc người cao lớn khác thường và sống trong một túp lều với vợ và các con. Một...
0.36585 sec| 874.875 kb