Nghe kể chuyện cổ tích - Bác nông dân nghèo khó

Ngày xưa, trong một ngôi làng giàu có, chỉ có một người nghèo túng. Cả làng gọi bác là bác Nhà Nông. Bác nghèo đến mức không có nổi một con bò, mà tiền để mua bò cũng chẳng có. Hai vợ chồng bác chỉ mong sao có được một con bò. Một lần, bác nói với vợ:
- Tôi vừa nghĩ ra một cách. Chúng ta có người bà con làm thợ mộc, vợ chồng mình đến nhờ chú ấy đẽo cho một con bê bằng gỗ, rồi sơn màu cho giống bê thật. Biết đâu con bê ấy sẽ lớn thành bò.
Vợ bác Nhà Nông liền đến nói với người bà con. Bác phó mộc đẽo gỗ, bào nhẵn, rồi sơn màu cho con bê giống hệt bê thật. Con bê gỗ cúi đầu xuống như đang gặm cỏ.
Sáng sớm, chú mục đồng đánh bò ra đồng cỏ. Thấy chú, bác nông dân gọi:
- Này chú mục đồng, ta có một con bê, nhưng nó còn nhỏ quá nên phải bế nó ra đồng cỏ.
Chú mục đồng đáp:
- Vâng, cũng được.
Rồi chú cắp con bê gỗ đặt trên bãi cỏ. Con bê đứng im tại chỗ như đang ăn cỏ. Nhìn thấy vậy, chú mục đồng nói:
- Hay thật, nó gặm được cỏ thì chắc chắn cũng sẽ chạy được!
Đến chiều tối, chú mục đồng lùa đàn bò về và nói với con bê:
- Mi cứ đứng ăn cho no đi. Bây giờ mi đã có thể đi bằng bốn chân, ta không cần bế mi về nữa.
Bác Nhà Nông đứng chờ sẵn trước cửa. Khi chú mục đồng cùng đàn bò đi qua mà không thấy con bê đâu, bác liền hỏi. Chú mục đồng trả lời:
- Con bê vẫn còn ngoài đồng cỏ. Nó đang ăn nên không về cùng đàn.
Bác Nhà Nông kêu lên:
- Trời ơi, tôi phải ra dắt nó về mới được!
Thế là cả hai cùng ra đồng cỏ, nhưng con bê đã bị ai đó lấy mất. Chú mục đồng nói:
- Hay là con bê chạy lạc đâu rồi.
Bác Nhà Nông đáp:
- Theo tôi thì không phải vậy.
Rồi bác dẫn chú mục đồng đến gặp trưởng làng. Trưởng làng cho rằng chú mục đồng cẩu thả, bắt chú phải đền cho bác một con bò.
Từ đó, hai vợ chồng bác Nhà Nông có được con bò mà họ hằng ao ước. Hai vợ chồng vui mừng khôn xiết. Nhưng vì không có lúa mạch cho bò ăn, chẳng bao lâu sau họ phải giết bò. Thịt thì ướp muối để dành, còn da bò bác đem lên thành phố bán lấy tiền mua một con bê...