Vì sao phải bảo vệ động vật hoang dã quí hiếm như gấu trúc, khỉ lông vàng?

Ngày nay, rất nhiều người hiểu rằng cần bảo vệ các động vật hoang dã quý hiếm như gấu trúc, khỉ lông vàng, v.v.. Nếu săn bắt trái phép những động vật thuộc diện bảo tồn trọng điểm quốc gia, người vi phạm sẽ bị truy cứu trách nhiệm hình sự. Nhưng vì sao phải bảo vệ chúng? Có phải vì chúng đáng yêu hoặc để chúng ta thưởng ngoạn không? Không phải. Gấu trúc ngây ngô, hổ dũng mãnh, trâu lờ đờ, cá sấu ranh mãnh, v.v.. đều là những động vật bảo tồn trọng điểm của quốc gia.
Cần bảo tồn những động vật quý hiếm này, trước hết vì chúng đang có nguy cơ nhanh chóng tuyệt chủng. Theo các tài liệu liên quan, gần 2.000 năm qua, toàn thế giới đã có hàng nghìn loài động vật hoang dã bị tiêu diệt; trong đó, từ thế kỉ XVI đến nay đã mất 150 loài chim, 95 loài thú, 80 loài bò sát và lưỡng cư. Hơn nữa, do con người gây nhiễu loạn và môi trường tự nhiên biến đổi, tốc độ tuyệt chủng của chúng ngày càng nhanh. Lấy loài thú làm ví dụ, ở thế kỉ XVII bình quân cứ 5 năm có một loài bị tiêu diệt, đến thế kỉ XX bình quân cứ 2 năm lại có một loài bị tiêu diệt. Hiện nay, hơn 1.700 loài động vật hoang dã đang đứng trước nguy cơ bị tiêu diệt, trong đó có hơn 1.000 loài chim, hơn 300 loài thú, 138 loài bò sát và lưỡng cư, 193 loài cá. Ô nhiễm môi trường có thể thông qua xử lí để phục hồi, nhưng một khi loài vật đã tuyệt chủng thì không thể phục hồi được. Cảm hứng của loài người trong rất nhiều phát minh đều bắt nguồn từ sinh vật tự nhiên, ví dụ như kết cấu tổ ong, đường bay của loài chim, v.v..
Hơn một nửa số thuốc phòng và chữa bệnh cho loài người được phát hiện từ động vật, thực vật hoang dã và chiết tách từ chúng. Rất nhiều loại thuốc hiện nay vẫn chưa có chất thay thế, ví dụ muốn sản xuất vacxin phòng bệnh bại liệt cho trẻ em chỉ có thể lấy từ thận của khỉ. Nếu những loài động vật này bị tiêu diệt, đó sẽ là tổn thất to lớn đối với nhân loại, không gì có thể bù đắp. Vì sự phát triển của khoa học kĩ thuật còn hạn chế, hiện nay chúng ta vẫn chưa hiểu hết công dụng và giá trị của mỗi loài vật, nhưng bảo tồn thêm một loài vật chính là bảo tồn thêm một phần của cải cho con cháu mai sau. Số lượng loài vật giảm nhanh và bị tuyệt chủng, cùng với môi trường tự nhiên ngày càng xấu đi, đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến cân bằng sinh thái tự nhiên. Ngay cả sâu bệnh, chuột cũng vì thiên địch bị vô tình giết chết mà sinh sôi rất nhanh, khiến rừng, thảo nguyên và đồng ruộng ngày càng tổn thất nghiêm trọng. Những tổn thất này đang làm nguy hại đến lợi ích và sự sống của loài người. Vì vậy, bảo tồn động vật quý hiếm không chỉ là bảo tồn nguồn gen di truyền phong phú của chúng, mà cũng là bảo tồn chính loài người. Ngoài ra, nghiên cứu những loài động vật này còn có giá trị rất lớn trong việc tìm hiểu bối cảnh lịch sử và tiêu chuẩn chất lượng của môi trường tự nhiên.
Ngày nay, bảo tồn động vật quý hiếm đã trở thành hành động chung trên toàn cầu. Năm 1980, Trung Quốc đã tham gia “Công ước mậu dịch quốc tế về động, thực vật hoang dã có nguy cơ bị tiêu diệt”. Bảo tồn động vật hoang dã là một sự nghiệp thuộc về thế hệ hôm nay nhưng lợi ích để lại lâu dài về sau. Mỗi người chúng ta đều có trách nhiệm tự giác bảo tồn động vật hoang dã, để chúng không bị tổn thương, không bị giết hại.
Từ khoá: Động vật hoang dã; Loài vật có nguy cơ bị tiêu diệt; Nguồn tài nguyên loài vật; Tính di truyền đa dạng.