Tại sao Beethoven được tôn vinh là “Nhạc Thánh”? Dapan

Trên thế giới có một số nhạc sĩ đạt thành tựu cao và đều có thêm một danh hiệu tôn xưng đặt trước tên mình. Trong số đó, riêng nhà soạn nhạc Áo nổi tiếng Beethoven có được danh hiệu “Nhạc Thánh”.
Beethoven từ nhỏ đã sống trong cảnh bần cùng. Ông phải vừa làm việc kiếm tiền, vừa học tập, nhờ đó mới có được tri thức mới và tư tưởng mới. Cuộc sống gian khổ đã mài giũa ý chí của ông. Vì thế, trong các tác phẩm của ông luôn nổi bật chủ đề đấu tranh chống lại số phận.
Beethoven không bao giờ chiều theo thói đời, cũng không a dua với thời thế. Nhờ tài năng xuất chúng và phẩm cách bất khuất, ông được tất cả đồng nghiệp tôn kính, được người đời khâm phục. Năm 1815, khi ông 45 tuổi, hai tai bỗng nhiên đều bị điếc, nhưng nhờ những cố gắng kiên cường, dù tai điếc ông vẫn soạn ra được những tác phẩm kiệt xuất, trong đó có bản “Giao hưởng hợp xướng” (cũng gọi là bản Giao hưởng số 9). Nếu các “thánh nhân” thường có trí tuệ và phẩm cách siêu phàm, thoát tục, thì trong danh hiệu “Nhạc Thánh” của Beethoven không chỉ bao hàm nội dung ấy, mà còn hàm ý cả phong cách tư tưởng và trải nghiệm độc đáo.
Chúng ta có thể tìm trong bản Giao hưởng Định mệnh (cũng gọi là bản Giao hưởng số 5) để nghe thấy tiếng lòng của một triết nhân muốn tìm hiểu ý nghĩa chân chính của đời sống con người; cũng có thể dựa vào bản Giao hưởng Anh hùng (cũng có tên là bản Giao hưởng số 3) để nghe thấy những gì Beethoven ca ngợi và bày tỏ lòng tôn kính đối với các anh hùng; càng có thể dựa vào bản Giao hưởng Điền viên (cũng còn được gọi là bản Giao hưởng số 6) để nghe thấy những lời âu yếm, hướng vọng tới thiên nhiên của ông.
Trong các tác phẩm của Beethoven đã kết tinh những khổ nạn, dũng khí, niềm hoan lạc và cả nỗi bi ai của ông. Lĩnh vực nghệ thuật và lĩnh vực tư tưởng mà ông đạt tới, cả thời bấy giờ lẫn cho tới ngày nay, vẫn chưa có người nào khác vươn tới được. Có thể nói Beethoven không hổ thẹn với danh hiệu “Nhạc Thánh” mà người ta tặng cho ông.