Thành Vaticăng nằm ở đâu?

Ở góc tây bắc thành Rôm của nước Ý có một ngọn đồi gọi là Va-ticăng. Trên ngọn đồi ấy có một nhà thờ lớn nhất thế giới, gọi là nhà thờ Xanh Pi-tơ. Xung quanh còn có một số cung điện to đẹp, trang nghiêm, được gọi là cung Giáo hoàng. Ngọn đồi Va-ticăng nhỏ bé đó lại là một quốc gia có chủ quyền độc lập. Tên chính thức của đất nước này là “Thành quốc Va-ticăng”. Lãnh thổ chỉ vỏn vẹn 0,44 km2, chỉ bằng Cố Cung của Trung Quốc. Dân số cũng chỉ hơn 1.000 người, nhưng vẫn có đủ bưu điện, phát thanh, truyền hình, ngân hàng và một đội quân thường trực gồm 100 vệ sĩ người Thụy Sỹ, giáp trụ nghiêm chỉnh. Nước này cũng thiết lập quan hệ ngoại giao với nhiều nước trên thế giới. Mặc dù vậy, nhà vua, tức Giáo hoàng La Mã của thành Va-ticăng, vẫn than thở: “Thời thế đổi thay, nay không còn như xưa nữa”.
Tại sao lại như vậy? Năm 754, quốc vương của vương quốc Lông-bacđi chiếm cứ phía bắc I-talia là A-xtônphơ (Astolfe) đem quân đánh xuống phía nam, tấn công vào La-vi-ni-um, trung tâm thống trị của đế quốc La Mã tại Ý, rồi bao vây thành Rôm, nơi ở của Giáo hoàng. Giáo hoàng Xtêphan II đã phải cầu cứu vua Pháp là Pê-panh để giải cứu thành Rôm.
Năm 754, Pê-panh đánh bại người Lông-bacđi, giải vây cho thành Rôm. Pê-panh dâng tặng Đức Giáo hoàng vùng miền Trung nước Ý giành được trong chiến tranh, bao gồm vùng La-vi-nium và khu vực phụ cận thành Rôm. Từ đó, Giáo hoàng lập nên một nước của Giáo hoàng ở miền Trung nước Ý, và thành Rôm trở thành thủ đô của nước Giáo hoàng.
Từ năm 926 trở đi, nước Giáo hoàng trở thành một bộ phận của Đế quốc La Mã Thần thánh. Năm 1198, Anh-nôxăng III đăng quang lên chức Giáo hoàng. Ông đề cao quyền lực của Giáo hoàng, ép vua các nước châu Âu phải cúi đầu nghe lệnh. Quyền lực của Giáo hoàng khi ấy đạt đến đỉnh cao.
Cuối thế kỷ XVIII, quân đội Na-pô-lêông quét ngang châu Âu, chiếm Rôm. Giáo hoàng Pi-e VI mất quyền lực thế tục và chịu mất lãnh thổ của nước Giáo hoàng. Nước Giáo hoàng khi ấy trở thành nước Cộng hòa Rôm. Mặc dù nước Giáo hoàng sau này được phục hồi, nhưng không còn được như xưa nữa. Trong phong trào thống nhất nước Ý sôi nổi năm 1870, nhân dân Ý tấn công vào nước Giáo hoàng và sáp nhập nước Giáo hoàng vào vương quốc I-talia. Tên nước Giáo hoàng từ đó không còn nữa.
Năm 1929, Mut-xô-lini, tên đầu sỏ phát xít Ý, muốn nhận được sự ủng hộ của Giáo hoàng nên đã ký với Giáo hoàng một hiệp định: Italy công nhận Va-ticăng là quốc gia có chủ quyền của Giáo hoàng, còn Giáo hoàng công nhận sự diệt vong của nước Giáo hoàng. Italy tách Va-ticăng ra khỏi thành Rôm, để Giáo hoàng lập nên một nước ở trong một nước, đó là “thành Va-ticăng”, tức Tòa thánh Va-ticăng.